Đêm, không trăng. Gió thu se lạnh luồn qua kẽ lá đa cổ thụ, rì rào như lời thì thầm của ngàn năm cũ. Hắn, Lục Hoài, đứng dưới gốc cây to lớn ấy, bóng đổ dài trên nền đất ẩm ướt. Mưa vừa tạnh, không khí mang theo mùi đất và chút hương hoa dại. Bộ đồ lụa đen càng khiến hắn thêm phần ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm thỉnh thoảng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ.
"Ngươi đến muộn." Giọng nói trầm thấp vang lên, không giận dữ, chỉ là một sự thật được tuyên bố.
Từ trong tán lá dày đặc, một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống. Hắn là Tạ An, dáng người thanh mảnh, bộ y phục trắng tinh khôi tương phản hoàn toàn với Lục Hoài. Nét mặt y đẹp như tranh vẽ, nhưng đôi mắt lại phủ một tầng sương lạnh, che giấu mọi cảm xúc. Y không nói gì, chỉ khẽ nhấc tay áo, lau đi một giọt nước mưa còn vương trên khóe môi.
"Đến muộn một khắc, đủ để ta nghĩ ngươi đổi ý." Lục Hoài bước gần hơn, mỗi bước chân đều mang theo áp lực vô hình. Hắn dừng lại cách Tạ An chỉ một cánh tay, đủ để cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của đối phương. "Hay là, ngươi đã tìm được cách khác để trốn tránh?"
Tạ An ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu không gợn sóng, đối diện trực tiếp với Lục Hoài. "Lục gia chủ, lời đã nói ra, Tạ mỗ chưa từng nuốt lời." Y khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai tinh tế. "Dù cho cái giá phải trả... có là cả sinh mệnh."
Lục Hoài không cười, bàn tay hắn vươn ra, chậm rãi chạm vào gò má lạnh lẽo của Tạ An. Ngón cái khẽ lướt qua dưới khóe mắt y, nơi có một vết sẹo mờ nhạt mà chỉ những người cực kỳ thân thiết mới có thể nhận ra. "Sinh mệnh? Ngươi nghĩ ta muốn thứ đó từ ngươi sao, Tạ An?"
Hơi thở của Tạ An thoáng ngừng lại. Y không lùi bước, cũng không tránh né cái chạm của Lục Hoài. Sự tĩnh lặng của y đôi khi còn đáng sợ hơn cả sự phẫn nộ. "Vậy Lục gia chủ muốn gì? Vị trí đệ nhất thiên hạ? Hay là... phá hủy toàn bộ Tạ gia?"
Đôi mắt Lục Hoài nheo lại. Hắn không trả lời trực tiếp, mà cúi thấp đầu, thì thầm vào tai Tạ An, giọng nói trầm ấm như rượu ngon, nhưng lại mang theo một sức nặng khó cưỡng. "Ta muốn... thứ mà ngươi không bao giờ nghĩ sẽ cho ta."
