Mưa phùn giăng mắc Sài Gòn những ngày cuối năm, đậu lên cửa kính quán cà phê cũ kỹ trên con đường nhỏ vắng người qua lại. Đèn vàng hắt ra, nhuộm không gian một màu hoài niệm. Lục Phong chống cằm, mắt lơ đãng nhìn giọt nước trượt dài trên tấm kính trong suốt, tiếng nhạc jazz cũ rích từ chiếc máy hát đĩa than reo buồn bã. Đã năm năm rồi, cái cảm giác trống rỗng này vẫn bám riết lấy anh như một cái bóng.
"Cốc... cốc..."
Tiếng gõ nhẹ trên mặt bàn gỗ. Lục Phong giật mình, ngẩng đầu. Một dáng người cao gầy, khoác áo trench coat màu xám tro, đứng lặng lẽ bên bàn. Mưa đã làm ướt mái tóc đen nhánh, vài giọt nước còn đọng trên hàng mi dài rũ xuống. Gương mặt đẹp như tranh vẽ, đường nét hài hòa nhưng lại phảng phất nét u buồn, đặc biệt là đôi mắt. Chúng đen sâu hun hút, chứa đựng một nỗi niềm không thể gọi tên.
"Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa?" Giọng nói trầm ấm, dịu nhẹ như nhung lụa, vang lên giữa tiếng nhạc. Âm thanh ấy quen thuộc đến mức Lục Phong tưởng như mình đang mơ. Từng thanh âm, từng hơi thở, đều khắc sâu vào tâm trí anh suốt ngần ấy năm.
Cổ họng Lục Phong khô khốc. Anh muốn nói, muốn hét lên một cái tên đã chôn chặt trong lòng, nhưng lại không thể cất lời. Bàn tay anh siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt. Cái run rẩy nhẹ truyền từ đầu ngón tay lên tận sống lưng. Người đàn ông trước mặt, dáng vẻ hơi gầy hơn xưa, nhưng vẫn là hình bóng anh khắc cốt ghi tâm.
"Lục... Lục Phong?" Người kia khẽ nhíu mày, đôi mắt đen láy nheo lại, dường như đang cố gắng nhận ra anh qua lớp sương mờ của thời gian và ký ức.
Bốn chữ đó, phát ra từ đôi môi ấy, như một sợi dây vô hình thắt chặt trái tim Lục Phong. Anh không thể thở. Cảm giác vừa mừng rỡ, vừa đau đớn, vừa bất ngờ, tất cả hòa quyện thành một cơn lốc xoáy trong lồng ngực. Anh đã bao lần tự hứa sẽ quên đi, sẽ chôn chặt tất cả, nhưng âm thanh này, chỉ một lần nữa được nghe thấy, đã phá tan mọi bức tường anh dày công xây dựng.
"Em..." Lục Phong cố gắng bật ra một tiếng, nhưng từ ngữ lại kẹt lại nơi cổ họng. Anh đứng dậy, ghế cà phê cọ vào sàn gỗ kêu kèn kẹt, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đôi mắt anh dán chặt vào gương mặt người kia, tìm kiếm một lời giải thích, một câu trả lời cho sự biến mất đột ngột của anh ta năm xưa.
