Tiếng gào thét của mẹ vẫn ám ảnh trong từng giấc mơ đứt đoạn của tôi. Mùi tanh của máu và mùi khét của nhựa cháy trộn lẫn, thứ mùi định nghĩa nên những ngày cuối cùng của Sài Gòn.
Ba năm. Ba năm kể từ khi dịch bệnh bùng phát. Ba năm kể từ khi “thây ma” không còn là khái niệm xa vời mà là hiện thực kinh hoàng. Chúng tôi gọi chúng là Xác Sống. Chúng không chạy nhanh như trong phim, nhưng số lượng và sự dai dẳng của chúng là ác mộng. Một vết cắn, một vết cào, đôi khi chỉ là một giọt máu bắn vào vết thương hở, và cuộc đời bạn kết thúc. Hoặc tồi tệ hơn, bạn bắt đầu một cuộc đời mới trong bóng tối, với cơn đói vô tận và bản năng nguyên thủy.
Tôi, Mai Anh, chỉ là một sinh viên năm nhất báo chí, ôm mộng đổi đời ở thành phố phồn hoa. Giờ đây, "phồn hoa" chỉ còn là những tòa nhà đổ nát, những con đường nứt toác, và tiếng rên rỉ vô hồn vang vọng từ mọi ngóc ngách.
Hôm nay là ngày cạn kiệt. Bình nước lọc cuối cùng đã rỗng. Thanh lương khô mốc meo cũng chỉ còn lại vài vụn. Hai ngày rồi tôi chưa bỏ gì vào bụng. Cái dạ dày cồn cào như hàng ngàn con sâu đang gặm nhấm. HP của tôi đang giảm. "Đói" và "Khát" liên tục nhấp nháy đỏ rực trong tầm nhìn số hóa mà tôi nhận được kể từ khi thức tỉnh.
Khu căn hộ cũ nát này vốn là nơi trú ẩn an toàn tương đối. Tầng 12. Cầu thang bộ đã bị phá hủy một phần, chỉ còn lại khung sắt hoen gỉ, leo lên là cả một thử thách. Nhưng cái gì cũng có giới hạn.
Tôi nhìn ra cửa sổ, khung cảnh quen thuộc đến đau lòng. Landmark 81, biểu tượng một thời, giờ đây sừng sững như một ngọn tháp ma ám, im lìm giữa biển Xác Sống. Hàng trăm chấm đen nhỏ li ti đang di chuyển vô định dưới chân tháp, mỗi chấm đen là một sinh vật của địa ngục. Chúng không ngừng va đập, gầm gừ, đôi khi là những tiếng gào thét ghê rợn khi một đồng loại của chúng phát hiện ra con mồi.
Trong ba năm, tôi đã học cách sống. Tôi học cách dùng con dao gọt hoa quả của mẹ để tự vệ. Tôi học cách phân biệt tiếng bước chân của Xác Sống với tiếng chuột chạy. Tôi học cách nín thở, giữ im lặng tuyệt đối khi chúng ở gần. Tôi học cách nhắm mắt trước những bi kịch, để giữ lại chút nhân tính cuối cùng.
"Keng!"
