Tiếng thét không ngừng nghỉ từ dưới lầu vọng lên, xé toạc màn đêm đặc quánh mùi ẩm mốc và tử khí. Hơi thở tôi gấp gáp, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy, dính bết từng sợi tóc vào thái dương. Ngoài kia, Sài Gòn đã chết. Thành phố không ngủ ngày nào giờ chỉ còn là một nấm mồ khổng lồ, bị nuốt chửng bởi những khối nấm độc màu tím than, cao ngút trời, phát sáng ma mị trong đêm. Landmark 81, biểu tượng một thời, giờ chỉ còn là một thân cây nấm trụi lủi, những sợi tơ nấm khổng lồ như rễ cây si quấn chặt lấy từng tầng.
Tôi - An, 24 tuổi, sinh viên kiến trúc suýt tốt nghiệp, giờ chỉ là một kẻ sống sót co ro trong căn hộ tầng 15 của một chung cư cũ kỹ ở quận 3. Ba ngày rồi không thấy mẹ. Ba ngày rồi chỉ ăn mì gói sống và uống nước lọc. Ba ngày rồi chỉ nghe tiếng gào thét của những kẻ biến dị từ bên ngoài và tiếng rên rỉ từ trong chính toà nhà này.
Đêm nay khác. Tiếng thét không phải từ xa, mà rất gần. Ngay tầng dưới, tầng 14.
"Cứu... cứu tôi với...!"
Giọng một người đàn ông khản đặc, xen lẫn tiếng sột soạt ghê rợn. Tiếng động lạ đó... giống như tiếng hàng trăm con gián khổng lồ bò lổm ngổm. Hay... tồi tệ hơn.
Trong đầu tôi là hình ảnh những người biến dị mà tôi lén lút nhìn thấy qua khe cửa sổ nứt vỡ. Không phải zombie. Chúng là những khối thịt nấm ghê tởm, thân thể biến dạng, nấm mọc tua tủa khắp nơi, đôi mắt đỏ ngầu và đôi tay dài ngoằng đầy gai nhọn. Chúng di chuyển chậm chạp, nhưng cực kỳ nguy hiểm. Đặc biệt, chúng bị thu hút bởi âm thanh.
Tôi bám chặt lấy con dao gọt hoa quả cùn mòn, trái tim đập như trống bỏi. HP: 70/100. Tinh thần: 45/100 (Đang giảm). Đói: 60/100. Khát: 50/100. Nhiễm bệnh: 0%. Một bảng trạng thái ảo hiện lên trong tầm mắt tôi kể từ khi cái dịch bệnh nấm này bùng phát. Nó là thứ duy nhất cho tôi biết mình còn sống sót tới mức nào.
Tiếng thét yếu dần, rồi im bặt. Thay vào đó là tiếng nhai nuốt rộp rộp.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua tấm bạt che cửa sổ. Mùi nấm độc nồng nặc đến nghẹt thở. Tôi biết, mình không thể cứ mãi trốn trong đây. Tài nguyên sắp cạn. Mẹ tôi có thể vẫn còn sống, ở đâu đó ngoài kia. Nhưng ra ngoài lúc này…
