Tiếng kim loại lạch cạch khô khốc vang vọng trong hành lang ẩm mốc, nuốt chửng tiếng thở dốc của tôi. Hơi lạnh từ bức tường đá ngấm vào tận xương tủy, nhưng đó lại là hơi lạnh duy nhất còn sót lại của sự sống. Ngoài kia, mặt đất đã cháy rụi, chỉ còn tro tàn và tiếng gào khát máu của những sinh vật biến dị.
Tôi cúi gập người, bước chân nhẹ tênh như mèo rừng, ánh đèn pin leo lét quét qua những vết cào xước ghê rợn trên tường. Đây từng là nhà tù T3, giờ là “Ngục Tù Hầm Ngầm” – nơi chôn sống của chúng tôi. Kẽo kẹt… tiếng bản lề cửa thép gỉ sét vang lên như tiếng rên rỉ của linh hồn. Từ khe hở hẹp, tôi thấy bóng dáng thân thuộc của Hùng. Anh ta đang khuỵu gối, ánh mắt dán chặt vào tấm lưới sắt bị xé toạc trên sàn.
“Lại là chuột sao?” Tôi thì thầm, giọng khàn đặc.
Hùng không đáp. Bàn tay anh siết chặt khẩu súng ngắn Rulo đã cũ kỹ, ngón trỏ run rẩy trên cò. Một tiếng động khẽ, như tiếng dế kêu, nhưng trong tĩnh lặng đáng sợ này, nó như tiếng bom nổ. Tôi nín thở. Mùi ẩm mốc, mùi sắt gỉ, và một thứ mùi tanh tưởi quen thuộc xộc vào mũi. Mùi máu.
Một cái bóng xám xịt lướt qua dưới tấm lưới. Không phải chuột. Nó to lớn hơn, với những chiếc răng sắc nhọn lởm chởm và đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu ánh đèn pin. Một con 'Thợ Săn Hầm Mộ' cấp D – loại quái vật gặm nhấm đột biến, chuyên săn lùng những gì còn sót lại trong bóng tối.
Hùng rít lên một tiếng, gượng gạo đứng dậy. “Mẹ kiếp… nó nhanh hơn trước.”
Con quái vật phóng ra khỏi lỗ hổng, thân hình vặn vẹo như ác mộng. Nó không tấn công ngay, mà lùi lại, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào chúng tôi. Nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi. Chúng tôi chỉ có hai người, với một khẩu Rulo và một con dao găm cùn. Bảy tháng nay, chúng tôi đã sống như những bóng ma, trốn tránh, kiếm ăn, và mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn. Nhưng hôm nay, có gì đó khác lạ. Con Thợ Săn này dường như không đơn độc.
Một tiếng cào xé ghê rợn khác vang lên từ phía cuối hành lang, nơi dẫn đến khu vực giam giữ cấp cao hơn. Ánh đèn pin của tôi lập tức lia tới. Thứ gì đó… to lớn hơn, đang phá vỡ bức tường bê tông cốt thép. Gạch đá vỡ vụn rơi xuống loảng xoảng. Cảm giác ớn lạnh không chỉ từ nhiệt độ mà còn từ một linh cảm chết chóc.
