Tiếng gầm gừ xé tan màn đêm, hòa lẫn tiếng mưa đập vào tấm kính chắn gió vỡ nát. Mùi tanh nồng của máu và bùn đất xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày tôi quặn thắt. Chiếc SUV cũ nát chao đảo, bánh xe miết trên vũng nước nhớp nháp. Bên cạnh, Nam – người em trai duy nhất của tôi – gục đầu lên vô lăng, một lỗ thủng đen ngòm trên thái dương. Máu đã khô, biến màu áo sơ mi trắng của nó thành một mảng bầm tím ghê rợn.
"Nam... Nam ơi!" Giọng tôi khản đặc, chỉ còn là tiếng rít đau đớn.
Nửa tiếng trước, chúng tôi còn đang cố gắng vượt qua con đường ven biển đầy ổ gà, hy vọng tìm được chút thức ăn từ thị trấn bỏ hoang. Rồi một bầy D-Zombie (loại D, cấp độ thấp nhất nhưng đông như kiến) đổ ra từ khu rừng ngập mặn, bao vây lấy chúng tôi. Nam đã cố gắng lắm, nó đẩy tôi vào trong xe, nói "Chị ở yên đây, em sẽ quay lại!" nhưng rồi...
Cửa xe bật mở. Một con D-Zombie với hàm răng lởm chởm, mắt đỏ ngầu thò đầu vào. Mùi hôi thối của xác chết và dịch bệnh sộc thẳng vào mặt. Tôi lùi sát vào ghế, tay run rẩy nắm chặt con dao gọt hoa quả cùn mòn. Chiếc răng nanh của nó dính đầy bùn đất và thịt nát, chỉ còn cách mặt tôi vài phân. Tiếng gầm gừ vang vọng, da thịt nó nhão nhoét, nhầy nhụa.
Tôi nhắm mắt lại, một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng. Chết ư? Sau tất cả những gì đã trải qua, đây sẽ là kết cục của tôi? Mưa vẫn xối xả, cuốn trôi đi những giọt nước mắt nóng hổi. Tôi không muốn chết. Không thể chết. Tôi còn phải tìm cha mẹ, còn phải sống sót để trả thù cho Nam!
Ngay lúc đó, một ánh sáng vàng nhạt xuyên qua màn mưa xám xịt, quét qua khung cửa xe. Ánh sáng ấy không phải từ chiếc đèn pha vô vọng của tôi, mà là từ xa, từ phía biển. Một ngọn hải đăng. Giữa đêm đen tận thế, giữa cơn mưa tầm tã, nó vẫn sừng sững, phát ra thứ ánh sáng quen thuộc của hy vọng.
Con D-Zombie khựng lại, dường như bị phân tâm bởi ánh sáng. Tôi vớ lấy con dao, nhắm thẳng vào mắt nó. Một tiếng "phập" ghê rợn. Nó rống lên đau đớn, lùi lại, giãy giụa. Đây là cơ hội!
Tôi gạt phăng xác Nam, đạp cửa xe, lao ra ngoài. Mưa táp vào mặt rát buốt. Tôi chạy như điên, không dám ngoảnh lại. Phía sau, tiếng gầm gừ của lũ zombie và tiếng la hét của con D-Zombie bị thương ngày càng gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ngọn hải đăng ấy, liệu nó có phải là cứu cánh, hay chỉ là một ảo ảnh tàn nhẫn khác của mạt thế? Tôi không biết. Nhưng giờ đây, nó là tất cả những gì tôi có.
