Tiếng chuông báo động xé tan màn đêm, không còn là tiếng còi xe cấp cứu hay báo cháy quen thuộc, mà là tiếng gầm gừ khô khốc, xé nát từng thớ thịt của đô thị Sài Gòn. Mùi máu tươi, tanh tưởi và ngọt lợ, quyện với mùi phân hủy của rác thải, bốc lên từ những con hẻm nhỏ, bò vào từng ngóc ngách căn hộ tập thể cũ kỹ. Đêm nay, Mặt Trăng treo lơ lửng trên đỉnh Landmark 81 đã biến thành một con mắt đỏ ngầu, sưng húp, rỏ xuống những giọt dịch nhầy quái đản.
Tôi, An Nhiên, bấu chặt lấy khung cửa sổ sắt gỉ sét, toàn thân run rẩy. Nắm tay phải vẫn còn tê dại bởi cú đập mạnh vào đầu thằng chó má đã cố ý xô ngã mẹ tôi để cướp đi khẩu phần ăn cuối cùng. "Mẹ!" – tiếng kêu lạc trong cuống họng, mỗi đêm. Mẹ, người phụ nữ mạnh mẽ nhất đời tôi, đã hóa thành một cái bóng xám xịt, nằm co quắp trên nền gạch lạnh lẽo ba ngày trước, sau khi bị cắn bởi một con "Zombie cấp D" trong lúc giành giật túi gạo. Tôi không kịp cứu mẹ. Chỉ kịp nhìn ánh mắt mẹ, từ dịu dàng hóa thành trống rỗng, vô tri.
Cổ họng tôi khô rát, dạ dày cồn cào. Đã ba ngày tôi không nuốt nổi thứ gì ngoài chút nước mưa hứng được từ máng xối. Chỉ số HP hiển thị mờ ảo trong tầm nhìn: 45/100. Tinh thần: 20/100. Đói: 90/100. Khát: 80/100. Nhiễm bệnh: 0/100 (tạm thời). Tôi gạt đi dòng thông báo hệ thống, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng bên dưới.
Đường phố biến thành bãi chiến trường. Những bóng người loạng choạng, những tiếng gầm gừ man rợ. Một con Zombie cấp C – da tái xanh, móng tay dài hoắc, cơ thể phình to bất thường – đang xé xác một người đàn ông mặc quân phục. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả vỉa hè. Tiếng xương vỡ lạo xạo, tiếng thét cuối cùng của nạn nhân bị nuốt chửng bởi cơn đói khát nguyên thủy. Tôi nôn khan, vị đắng chát xộc lên cổ họng.
"Không, mình không thể chết ở đây. Không thể như mẹ."
Tay tôi mò mẫm xuống chiếc ba lô cũ kỹ, chỉ còn lại một con dao gọt hoa quả cùn mòn và vài viên vitamin hết hạn. Vô dụng. Hoàn toàn vô dụng. Ngay cả con chuột nhắt bò qua kẽ tường cũng làm tôi giật mình thon thót. Tôi yếu đuối, tôi sợ hãi. Nhưng tôi phải sống.
Bỗng, một tiếng động mạnh vang lên từ tầng dưới. Tiếng kim loại va vào nhau, sau đó là tiếng rên rỉ nghẹt thở. Có người đang phá cửa. Tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không thể nào là những người sống sót khác. Họ đã bỏ chạy từ lâu. Chỉ có thể là… chúng.
