Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn hộ gác mái. Giang Hạo giật mình, chiếc bút chì đang phác thảo dở dang trên bản vẽ rơi bộp xuống sàn gỗ. Anh vươn tay, một bên mắt vẫn còn nhíu lại vì thiếu ngủ, mò mẫm tìm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn.
“A lô?” Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia, giọng người quản lý Lương Thanh vang lên, gấp gáp và đầy lo lắng: “Giang Hạo, cậu đến ngay bệnh viện X đi. Tiêu Dao… có chuyện rồi.”
Trái tim Giang Hạo như bị bóp nghẹt. Tiêu Dao. Cái tên đó lập tức đánh thức mọi giác quan trong anh. Tiêu Dao – người nghệ sĩ piano thiên tài mà anh vẫn luôn theo dõi, vẽ lại từng khoảnh khắc trên sân khấu, từng đường nét cảm xúc trên gương mặt cậu. Người mà anh, một họa sĩ ẩn dật, vẫn luôn âm thầm ôm giữ một nỗi nhớ nhung khó gọi tên.
Chỉ mười lăm phút sau, Giang Hạo đã đứng trước cửa phòng cấp cứu. Mùi thuốc sát trùng hăng nồng xộc thẳng vào mũi, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lương Thanh thấy anh, vội vàng chạy đến, gương mặt tái nhợt.
“Cậu ấy bị… bị một chiếc xe tải mất lái tông phải. Khá nặng.” Lương Thanh lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe. “Cậu ấy… hình như đã đỡ cho một đứa bé.”
Giang Hạo nghe nhưng dường như không hiểu. Toàn bộ thế giới quanh anh như chao đảo. Tiêu Dao. Vết thương. Đứa bé. Những mảnh ghép rời rạc nhảy múa trong đầu anh. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Không thể nào. Tiêu Dao không thể nào…
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi. “Ai là người nhà bệnh nhân Tiêu Dao?”
Giang Hạo và Lương Thanh cùng bước tới.
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng…” Bác sĩ dừng lại, ánh mắt đầy sự khó xử. “Cậu ấy bị chấn thương ở cổ tay trái. Đặc biệt là ngón cái và ngón trỏ. Khả năng hồi phục hoàn toàn chức năng cầm nắm… rất thấp.”
Giang Hạo cảm thấy như có một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cổ tay trái. Ngón cái, ngón trỏ. Đó là đôi tay của Tiêu Dao. Đôi tay đã tạo nên những bản nhạc thăng hoa, đôi tay đã chạm vào những phím đàn như thể chúng là một phần của linh hồn cậu. Đó là đôi tay của một thiên tài. Và giờ đây, nó có thể đã vĩnh viễn mất đi khả năng cảm thụ nghệ thuật của mình.
