Tiếng la hét xé toang màn đêm, tiếng đổ vỡ kinh hoàng từ phía Landmark 81 vọng lại. Tôi túm chặt tay em gái, Thảo, kéo nó chạy thục mạng qua con hẻm nhỏ bốc mùi cống rãnh. Bụi bặm, khói lửa và mùi tanh tưởi của xác chết lởn vởn trong không khí. Sài Gòn... thành phố hoa lệ giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, vũng lầy của sự chết chóc.
"Chị ơi... nhanh lên..." Thảo ho khan, đôi mắt nó ngấn nước, hoảng loạn nhìn về phía sau. Một bóng đen cao lớn, gầy guộc lồm cồm bò ra từ đống gạch vụn, những ngón tay dài nhọn cào cấu không khí, cái miệng há to rỉ dịch nhớp nháp. Zombie cấp D. Chỉ là loại cơ bản, nhưng đủ để nuốt chửng chúng tôi.
Hơi thở tôi dồn dập, phổi như muốn nổ tung. Chân tôi đau buốt, đôi dép đã sứt quai từ lúc nào không hay. Lời hứa với mẹ vẫn văng vẳng bên tai: "Phải bảo vệ Thảo, bằng mọi giá!" Tôi gồng mình, kéo em vào một con hẻm cụt, đẩy nó vào thùng rác cũ kỹ. "Thảo, trốn vào đây! Tuyệt đối không được ra ngoài, không được gây tiếng động!"
Con zombie đã tới đầu hẻm. Mắt nó trũng sâu, trắng dã, không còn chút nhân tính nào. Nó chậm rãi rẽ vào, cái đầu gật gù, phát ra tiếng rên rỉ khò khè. Tôi thò tay vào túi, chỉ còn một con dao gọt hoa quả cùn mòn. Vô dụng.
Nó tiến gần hơn, mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi tôi, buồn nôn. Tôi lùi dần, lưng chạm vào bức tường ẩm ướt. Đã hết đường. Ánh mắt tôi liếc nhanh về phía thùng rác, Thảo đang cuộn tròn, cả người run bần bật. Nước mắt tôi chảy dài. Không, tôi không thể để nó nhìn thấy cảnh này.
Một viên gạch vỡ nát nằm ngay dưới chân. Tôi cúi xuống, nhặt nó lên, bàn tay run rẩy. Lần đầu tiên trong đời tôi cầm thứ gì đó để tấn công. Con zombie đã ở ngay trước mặt, bàn tay bẩn thỉu vươn ra, định tóm lấy tôi.
Sợ hãi tột cùng, nhưng đồng thời, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Tôi nhớ lại những bài báo nói về các trường hợp "Thức tỉnh" sau chấn thương tâm lý cực độ. Liệu có phải... Không, chỉ là ảo giác.
Tôi nhắm mắt, dồn hết sức bình sinh, vung viên gạch ném thẳng vào đầu nó. "KENG!" Một tiếng động chói tai. Viên gạch vỡ vụn, nhưng con zombie chỉ loạng choạng, vết nứt nhỏ trên trán nó nhanh chóng tự lành lại. Cấp D vẫn là cấp D, da thịt cứng như đá.
