Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, phá tan giấc ngủ vùi vã của tôi. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc của tháng Mười Một, nhưng hôm nay, nó mang theo một vẻ u ám lạ thường. Đầu dây bên kia, giọng anh Lâm, người bạn duy nhất còn lại từ viện khảo cổ, gấp gáp: "Hạ Băng, đến ngay! Anh vừa tìm thấy thứ này... Nó không giống bất cứ thứ gì chúng ta từng thấy."
Năm phút sau, tôi đã phóng xe trên đường Trần Hưng Đạo, xuyên qua dòng xe cộ tắc nghẽn. Gió đêm ẩm ướt lùa vào khung cửa sổ, mang theo mùi ẩm mốc và chút gì đó tanh nồng khó tả. Linh cảm mách bảo tôi điều chẳng lành.
Anh Lâm đang chờ tôi ở kho lưu trữ tầng hầm, nơi ánh đèn vàng vọt leo lét. Giữa căn phòng bám đầy bụi bặm, một chiếc hộp gỗ sẫm màu, cũ kỹ được đặt trên bàn. Bề mặt nó chạm khắc những hoa văn cổ quái, chằng chịt, khiến da gà tôi nổi lên.
"Cái gì đây, anh Lâm?" Tôi hỏi, giọng có chút run rẩy.
Anh Lâm, thường ngày điềm tĩnh, giờ đây hai mắt đỏ ngầu, vành môi khô khốc. Anh ta chỉ vào chiếc hộp: "Anh tìm thấy nó trong hầm mộ cổ ở Cần Giờ. Không phải di vật bình thường... Nó có một bức thư bên trong."
Anh Lâm chậm rãi mở chiếc hộp. Bên trong là một cuộn giấy da cũ nát, ố vàng theo thời gian. Mùi giấy mục và chút hương hoa lài khô nồng nặc lan tỏa. Anh Lâm đeo găng tay, cẩn trọng mở cuộn giấy. Chữ viết tay cổ xưa, sắc nét, hiện ra dưới ánh đèn. Anh Lâm bắt đầu đọc, giọng run rẩy:
"Gửi người ở tương lai... Nếu các ngươi đang đọc những dòng này, thì có lẽ sự diệt vong đã cận kề. Loài người đã phạm phải sai lầm khủng khiếp... Chúng ta đã giải phóng một thứ không nên tồn tại. Nó đến từ sâu thẳm lòng đất, mang theo cơn bệnh dịch tàn khốc, biến kẻ yếu thành quái vật, kẻ mạnh thành nô lệ. Không phải virus, không phải thiên tai. Đó là sự trừng phạt. Chỉ có một cách để sống sót... tìm đến 'Tháp An Toàn' ở nơi cao nhất Sài Gòn. Nhưng hãy cẩn thận... con đường đến đó trải đầy máu và sự phản bội. Đừng tin bất cứ ai... nhất là những kẻ khoác lên mình lớp vỏ bảo vệ..."
Đến đây, anh Lâm ngừng lại, ho khan. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên thái dương anh.
"Cái gì... Tháp An Toàn? Sài Gòn?" Tôi lắp bắp, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một bức thư từ hàng trăm năm trước, mô tả một kịch bản tận thế như trong phim khoa học viễn tưởng?
