Mưa phùn rả rích vương trên khung cửa sổ cũ kỹ của căn gác mái. Lôi Ân, chàng trai 25 tuổi với mái tóc đen rũ rượi che gần hết đôi mắt sâu thẳm, khẽ khàng lật từng trang của cuốn sổ da đã sờn màu thời gian. Cuốn sổ này, một di vật duy nhất từ người bà quá cố, chứa đựng những nét chữ thanh mảnh, bay bổng mà anh chưa từng thấy qua.
Đêm nay, khi cơn đau đầu dai dẳng không cho phép anh chìm vào giấc ngủ, Lôi Ân bỗng thấy một dòng chữ lạ hiện lên ngay trang đầu tiên: "Liệu có ai đó đọc được những dòng này không?" Ngón tay anh khẽ lướt, cảm giác một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nó không phải nét chữ của bà. Dòng mực vẫn còn tươi, như thể vừa được viết cách đây vài phút.
Lôi Ân vội vàng lấy chiếc bút máy cũ kỹ của mình, viết xuống ngay dưới dòng chữ bí ẩn kia: "Tôi đang đọc đây."
Anh không mong đợi hồi âm. Thậm chí còn nghĩ mình đã quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác. Nhưng chỉ vài phút sau, khi anh đang định gấp cuốn sổ lại, một dòng chữ khác lại hiện lên, uyển chuyển và đầy ngạc nhiên: "Thật sao? Cứ ngỡ chỉ là lời tự vấn trong đêm."
Trái tim Lôi Ân đập mạnh. Anh không tin vào ma quỷ hay những chuyện siêu nhiên. Nhưng sự thật đang hiển hiện ngay trước mắt anh, rõ ràng đến mức đáng sợ. Anh viết tiếp, "Đây là trò đùa của ai?"
Dòng chữ kia xuất hiện nhanh hơn, như thể người bên kia đang sốt ruột: "Trò đùa? Không. Tôi là Lạc Trần. Năm nay là năm 1982. Còn cậu là ai?"
Lôi Ân sững sờ. Năm 1982? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn LED rực rỡ của thành phố hiện đại. Cuốn sổ này... vượt thời gian? Anh viết, ngón tay run rẩy: "Tôi là Lôi Ân. Và bây giờ là năm 2024."
Cuốn sổ im lặng một lúc lâu. Lôi Ân cảm thấy một sự hỗn loạn lạ thường trong lòng. Kỳ lạ, nhưng không hề đáng sợ. Ngược lại, một cảm giác mong đợi mơ hồ trỗi dậy. Liệu có thật sự tồn tại một người nào đó ở quá khứ, đang giao tiếp với anh qua cuốn sổ này?
Cuối cùng, dòng chữ của Lạc Trần lại hiện ra, lần này có vẻ thận trọng hơn, như thể người bên kia cũng đang cố gắng tiếp nhận một sự thật khó tin: "2024... Vậy là chúng ta cách nhau hơn bốn mươi năm. Chuyện này... thật khó tin. Nhưng tôi lại có cảm giác... quen thuộc."
