Hà Nội vào đông, không chỉ có gió bấc mà còn có những hạt mưa phùn li ti, thấm vào da thịt buốt lạnh. Trong căn phòng áp mái của một tòa chung cư cũ kỹ ở quận Ba Đình, Tùng Lâm, một họa sĩ trẻ với mái tóc lòa xòa che gần hết đôi mắt, đang chăm chú sửa soạn lại bức tranh dang dở. Bức tranh vẽ một người đàn ông quay lưng, đứng bên cửa sổ nhìn ra biển đêm, dáng vẻ cô độc đến cùng cực. Anh đã vẽ bức này suốt ba tháng, nhưng vẫn không tài nào tìm được mảnh ghép cuối cùng. Nó cứ như một lời nguyền, ám ảnh anh từng đêm.
Tiếng chuông điện thoại phá tan sự tĩnh lặng. Là tin nhắn từ số lạ. “Tôi đang ở dưới. Mở cửa.”
Tùng Lâm cau mày. Anh không hẹn ai. Ai lại tìm đến anh vào cái giờ quái quỷ này chứ, khi kim đồng hồ đã chỉ sang số mười hai? Anh nhìn xuống sân chung cư từ khung cửa sổ nhỏ, chợt thấy một bóng người cao lớn đứng dưới gốc cây bàng già, ô tô đen bóng đậu khuất trong bóng đêm. Mưa phùn giăng mắc, nhưng anh vẫn nhận ra được vóc dáng ấy. Một dáng người quen thuộc đến rợn người, như thể đã gặp trong những giấc mơ đứt đoạn.
Anh do dự một lát, rồi vẫn đi đến mở cửa. Ngoài hành lang tối om, một người đàn ông đứng tựa vào bức tường bong tróc, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo xuyên qua màn đêm. Hắn cao lớn, mặc một chiếc áo khoác đen dài, cổ áo dựng đứng che gần hết nửa khuôn mặt. Hơi thở phả ra làn khói trắng trong không khí lạnh.
“Tùng Lâm,” giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. “Nhớ tôi không?”
Tùng Lâm lùi lại một bước, trái tim như bị bóp nghẹt. Anh biết hắn, nhưng đồng thời lại không thể tin vào mắt mình. Sáu năm. Sáu năm kể từ cái đêm định mệnh ấy, hắn đã biến mất khỏi cuộc đời anh như chưa từng tồn tại. Giờ đây, hắn lại đứng sừng sững trước cửa, như một bóng ma từ quá khứ.
“Anh… là ai?” Tùng Lâm cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay anh đã run lên nhè nhẹ.
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi hắn, lạnh lẽo như băng. Hắn không trả lời, chỉ chậm rãi bước vào phòng, không đợi sự cho phép của chủ nhà. Căn phòng áp mái vốn đã chật chội, nay càng trở nên ngột ngạt dưới sự hiện diện của hắn. Ánh mắt hắn lướt qua bức tranh dang dở trên giá vẽ, dừng lại thật lâu ở khuôn mặt người đàn ông quay lưng.
