Cát. Khắp nơi là cát. Gió thổi rát mặt, cuốn theo từng hạt sạn li ti như những lưỡi dao vô hình. Mười năm trước, đây là một khu đô thị sầm uất, đường phố tấp nập xe cộ. Giờ đây, chỉ còn lại những khung xương bê tông trơ trọi, bị cát vùi lấp đến tận tầng hai. Nhiệt độ ngoài trời xấp xỉ 50 độ C, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, vặn vẹo cả không khí.
Lam An ngồi co ro trong cái bóng đổ của một chiếc xe buýt cũ nát, gỉ sét. Môi cô nứt nẻ, da khô ráp, mái tóc đen dính bết vào trán lấm tấm mồ hôi. Chiếc khăn cũ kỹ trùm đầu cũng chẳng ngăn được cái nắng thiêu đốt đang rút cạn từng chút sức lực cuối cùng của cô. Bụng réo lên từng đợt đau quặn. Mấy ngày nay cô chỉ có một mẩu bánh quy khô và vài ngụm nước đục ngầu gom được từ một vũng lầy cạn kiệt.
Bên cạnh cô là một bọc vải nhỏ, bên trong chứa tất cả tài sản của cô: con dao găm cùn, mấy viên thuốc giảm đau, và một bức ảnh ố vàng của cha mẹ. Mắt cô dán chặt vào cái bình nước rỗng tuếch. Từng giọt, từng giọt nước bây giờ còn quý hơn vàng.
Bỗng, một tiếng động khô khốc xé tan sự tĩnh lặng. Lam An giật mình, vội vàng rút con dao ra, thủ thế. Một bóng người lảo đảo xuất hiện ở cuối con đường, dáng đi xiêu vẹo, kéo theo một vật thể nặng nề. Hắn ta là một gã đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, quần áo tả tơi. Trên vai hắn là một chiếc ba lô căng phồng, và quan trọng hơn, dưới cánh tay hắn kẹp chặt một bình nước kim loại sáng bóng.
Mùi nước. Tuyệt vời và ám ảnh. Lam An có thể ngửi thấy nó, dù chỉ là ảo giác. Cơ thể cô run rẩy, mọi tế bào đều thét gào vì khát.
Gã đàn ông ngã vật xuống cách đó không xa, bình nước lăn lóc trên cát. Hắn ta ho sù sụ, cổ họng khạc ra những tiếng ghê rợn. Có lẽ hắn đã bị nhiễm bệnh.
Lam An nhìn chằm chằm vào bình nước. Nước. Sự sống. Chỉ cần một ngụm thôi, cô có thể sống thêm vài ngày. Nhưng đó là của người khác. Lương tâm cô giằng xé. Cô không phải kẻ cướp, nhưng cơn khát đang thiêu đốt cô đến mức lý trí dần tan biến.
Gã đàn ông thoi thóp, tay vẫn cố vươn về phía bình nước, nhưng không thể. Hắn ta nhìn Lam An, đôi mắt đục ngầu ánh lên sự cầu xin. "Nước... làm ơn..." Hắn ta thì thào, rồi ngất lịm.
Lam An đứng dậy, từng bước một, thận trọng tiến về phía bình nước. Mỗi bước chân là một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô không muốn trở thành kẻ cướp, nhưng cô muốn sống. Cái giá của sự sống trong thế giới này đôi khi là cả đạo đức.
