Tiếng gầm rú của hàng vạn người hâm mộ vang dội, nuốt chửng cả một góc sân vận động. Ánh đèn laser xanh đỏ rực rỡ xé toạc màn đêm, đổ xuống sân khấu nơi Thiên Khôi đang cháy hết mình trong điệu nhảy cuối cùng. Mồ hôi lấp lánh trên vầng trán cao, từng động tác dứt khoát, mạnh mẽ như lưỡi kiếm sắc bén, lại pha chút quyến rũ chết người. Gương mặt đẹp như tạc tượng ấy, dù đã trải qua hàng trăm buổi biểu diễn, vẫn giữ nguyên vẻ tập trung đến tột độ, đôi mắt phượng hẹp dài lướt qua đám đông cuồng nhiệt, không để lại dấu vết của bất kỳ cảm xúc nào.
Trong một góc khuất của khán đài VIP, Lạc Phong nín thở nhìn theo từng bước nhảy, từng nụ cười thoáng qua của Thiên Khôi. Chiếc máy ảnh chuyên nghiệp trong tay cậu đã chụp đến mức cháy máy, nhưng Phong vẫn không sao kìm lại được. Bốn năm. Bốn năm theo đuổi thần tượng, từ những ngày đầu Thiên Khôi còn là thực tập sinh non trẻ, đến nay đã trở thành ngôi sao hàng đầu. Bốn năm đó, Lạc Phong chỉ là một cái bóng, một người hâm mộ thầm lặng, chụp ảnh, edit video, âm thầm bảo vệ anh trên mọi diễn đàn. Cậu biết mọi thói quen của Thiên Khôi, từ loại cà phê anh thích uống đến cách anh cau mày khi không hài lòng. Cậu thậm chí còn nhớ rõ vết sẹo nhỏ trên ngón áp út tay trái của anh, thứ mà rất ít người để ý.
Buổi concert kết thúc, đám đông dần thưa thớt, nhưng Lạc Phong vẫn nán lại, ngón tay lướt trên màn hình máy ảnh, ngắm nhìn cận cảnh gương mặt Thiên Khôi. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đều chân thực và gần gũi đến lạ. Đến mức cậu quên mất mình đang ở đâu, cho đến khi một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng, lạnh lẽo như sương đêm:
"Còn không về?"
Lạc Phong giật mình quay phắt lại. Trước mặt cậu, Thiên Khôi đứng đó, không còn là hình ảnh rực rỡ trên sân khấu. Áo thun đen đơn giản, quần jeans bạc màu, mái tóc rối nhẹ sau lớp mũ lưỡi trai kéo thấp. Anh ta đứng tựa vào bức tường lạnh lẽo, một tay đút túi, ánh mắt như xoáy sâu vào cậu. Không phải ánh mắt hờ hững lướt qua, mà là một sự chú ý đầy rõ ràng, như thể đã quan sát cậu từ lâu.
Tim Lạc Phong đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác như một kẻ trộm bị bắt quả tang. Cậu lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Em... em chỉ đang xem lại ảnh..."
Thiên Khôi không nói gì, chỉ từ từ tiến lại gần. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Lạc Phong lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Ánh mắt Thiên Khôi dừng lại trên chiếc máy ảnh của cậu, rồi từ từ dời lên, khóa chặt lấy đôi mắt ngập nước của Lạc Phong.
