Tiếng nổ rền vang xé toạc màn đêm, rung chuyển cả ván sàn mục nát. Mắt tôi mở choàng, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngoài kia, ánh sáng đỏ quạch hắt qua ô cửa sổ vỡ vụn, nhuộm lên căn phòng thuê tồi tàn một màu máu me ghê rợn.
“Dậy mau! Chuyện gì thế này?!” Giọng thằng Tiến, bạn cùng phòng, lạc đi vì kinh hãi. Nó co rúm trong góc, ôm chặt khẩu súng trường cũ kỹ. Khẩu súng chỉ dùng để hù dọa chứ đạn dược thì hiếm hơn vàng.
Tôi vội vã lồm cồm bò dậy, vớ lấy con dao phay gỉ sét đặt dưới gối. Mấy ngày nay, tin đồn về “dịch bệnh máu đỏ” lan nhanh như cháy rừng. Người nhiễm sẽ biến thành những sinh vật khát máu, thân thể mục rữa và cực kỳ hung hãn. Chúng không gọi là zombie, mà là “Kẻ Đói”. Không ai biết nguồn gốc, chỉ biết Sài Gòn đang dần chìm trong hỗn loạn.
Tiếng thét chói tai vang lên từ tầng dưới, theo sau là tiếng cào cấu dữ dội vào cánh cửa sắt. Thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ chốt khóa. Mùi tanh nồng, mùi tử khí bốc lên từ khe cửa.
“Đừng nhìn!” Tôi gằn giọng, kéo thằng Tiến đang ngó ra. Mặt nó trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Cánh cửa sắt vốn dĩ đã rỉ sét, chẳng trụ được bao lâu.
Đùng! Một tiếng động lớn, cánh cửa bật tung. Bên ngoài, hành lang tối om giờ đây tràn ngập những cái bóng lảo đảo. Chúng không có mắt, nhưng cái lỗ hổng đen ngòm trên gương mặt chúng dường như vẫn nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Đặc biệt, có một Kẻ Đói cao lớn hơn hẳn, da thịt nó căng phồng như quả bóng sắp nổ, những móng vuốt dài nhọn hoắt. Nó là biến thể mới, cấp C – loại đã từng càn quét cả một tiểu đoàn lính trong một đêm.
“Chết tiệt!” Thằng Tiến ré lên, nó run rẩy giơ súng lên, bắn một phát. Viên đạn găm vào vai tên Kẻ Đói to lớn, nhưng nó chỉ khựng lại một giây rồi gầm gừ, tốc độ nhanh hơn, lao thẳng vào phòng.
Tôi biết, chúng tôi không có cửa.
“Chạy!” Tôi hét lên, đẩy mạnh thằng Tiến về phía cửa sổ. Dù chỉ là tầng hai, nhưng nhảy xuống lúc này không khác gì tự sát. Thế nhưng, đằng sau lưng chúng tôi là cái chết chắc chắn.
Thằng Tiến loạng choạng, nó nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói điều gì đó. Nhưng chưa kịp thốt ra, một con Kẻ Đói khác đã vồ tới, móng vuốt sắc nhọn găm thẳng vào bắp chân nó. Thằng Tiến gào lên đau đớn, ngã vật xuống. Máu bắn tung tóe.
