Tiếng thét xé tai của mẹ vẫn ám ảnh tôi, hòa vào tiếng còi báo động thất thanh. Đó là ngày Sài Gòn sụp đổ. Một tuần trước, báo đài còn trấn an “virus không lây qua đường hô hấp”. Một tuần sau, phố xá thành địa ngục.
Tôi là Thảo, một sinh viên kiến trúc gầy gò, từng mơ về những tòa nhà chọc trời, giờ chỉ còn mơ về một bữa cơm no. Từ khi ba mẹ bị "hóa Zombie" ngay trước mắt, tôi sống như cái xác không hồn. Chỉ có đứa em gái An, 7 tuổi, là sợi dây duy nhất níu tôi lại. Con bé sốt cao, cứ ho khan từng tiếng, cơ thể gầy rộc. Tôi biết, đó là những dấu hiệu đầu tiên.
Bệnh viện đã thành nơi chôn xác. Siêu thị bị cướp phá. Tôi và An trốn trong một căn hộ bỏ hoang ở tầng 15 của một chung cư cũ kỹ, nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Nước sạch cạn kiệt, thức ăn chỉ còn vài gói mì tôm. An đang ngủ, hơi thở yếu ớt. Tôi nhìn những vệt đỏ trên chăn, tim như bị bóp nghẹt.
"Chị ơi... khát..." Giọng con bé lí nhí.
Tôi sờ lên trán An, nóng ran. Nước là sự sống. Nhưng để ra ngoài...
Bên ngoài, tiếng rên rỉ ghê rợn, tiếng kim loại cào vào bê tông. Zombie. Chúng di chuyển chậm, nhưng số lượng quá nhiều. Chỉ một sơ suất nhỏ, chúng sẽ xé xác tôi thành trăm mảnh.
Tôi nắm chặt con dao gọt hoa quả, thứ vũ khí duy nhất. Mắt tôi lướt qua ba lô. Trong đó có một chai nước lọc còn lưng chừng, một hộp bánh quy mốc meo, và bức ảnh gia đình còn nguyên vẹn. Mọi thứ thật vô vọng.
Bỗng, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang. Không phải tiếng lê bước lề mề của lũ xác sống. Tiếng bước chân đó mạnh mẽ, dứt khoát. Cánh cửa gỗ ọp ẹp nơi hành lang bị va đập mạnh. Một bóng người lướt qua ô cửa sổ bị vỡ, lờ mờ in trên nền trời hoàng hôn đỏ quạch. Hắn cao lớn, vai rộng, cầm khẩu súng trường cũ kỹ. Hắn không phải zombie. Nhưng hắn là ai?
Tôi kéo An vào tủ quần áo, bịt miệng con bé lại. Tiếng bước chân dừng ngay trước cửa căn hộ. Một hơi thở nặng nề phả vào khe cửa. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sợi dây thừng buộc cửa đã bị bung một phần. Hắn đang thử kéo tay nắm cửa.
"Cạch... cạch..."
