Mùa đông năm ấy, mưa phùn giăng mắc như một tấm màn lụa xám xịt bao phủ Sài Gòn. Những con hẻm nhỏ uốn lượn, bảng hiệu đèn neon loang lổ trong màn nước, phản chiếu lên vũng nước đọng trên nền gạch cũ kỹ. Cậu ngồi co ro trên bậc thềm quán cà phê "Gác Mây", chiếc áo khoác jeans mỏng manh không đủ sức chống chọi cái lạnh thấm xương. Mùi cà phê rang xay quyện với hương hoa sữa cuối mùa, tạo nên một bản giao hưởng cô đơn đến lạ.
Đó là một đêm định mệnh, như mọi câu chuyện tình dang dở vẫn thường bắt đầu.
Cậu đang mải mê phác thảo trên cuốn sổ tay cũ kỹ, đường nét run rẩy theo từng tiếng thở dài. Bỗng, một bóng người cao lớn đổ ập xuống, che khuất ánh đèn vàng vọt từ cửa tiệm. Mùi thuốc lá và bia lạnh xộc vào mũi, khó chịu nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Cậu ngước lên, đôi mắt nai tơ va phải cặp mắt sắc lạnh như dao găm. Hắn, một kẻ xa lạ mang theo phong thái bất cần, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.
"Cậu bé, ngồi một mình giữa đêm đông thế này, không sợ lạnh sao?" Giọng hắn trầm khàn, như tiếng cello kéo dài trong đêm vắng.
Cậu không đáp, chỉ khẽ siết chặt cuốn sổ, cảm giác một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dù hắn không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ấy, chứa đựng quá nhiều thứ: sự tò mò, một chút thương hại, và cả một vẻ bất cần không thể chạm tới. Cậu cúi đầu, vờ như không nghe thấy. Tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn không rời đi. Chỉ lẳng lặng đứng đó, nhìn cậu, như một con mãnh thú đang quan sát con mồi. Cảm giác bị theo dõi khiến cậu khó chịu, nhưng lại không thể rời mắt khỏi những đường nét gai góc trên khuôn mặt hắn. Gió lạnh luồn qua kẽ tóc, khiến cậu rùng mình.
"Lạnh." Hắn nói, một từ duy nhất, nhưng lại mang theo sức nặng khó tả. Rồi, bất ngờ, hắn ngồi xuống bên cạnh, vai chạm vai. Một hơi ấm lan tỏa từ người hắn, dù chỉ là qua lớp áo. Cậu giật mình, muốn đứng dậy, nhưng lại như bị đóng đinh tại chỗ.
"Tên gì?" Hắn hỏi, giọng điệu không cho phép từ chối.
"Thiên..." Cậu khẽ đáp, âm thanh lí nhí lạc trong tiếng mưa.
"Thiên." Hắn lặp lại, như nếm thử cái tên. "Tên đẹp."
