Mưa tháng tư Sài Gòn luôn mang một vẻ khó tả, vừa xối xả, vừa dai dẳng như lời hứa chưa thành. Bầu trời xám xịt từ sáng sớm, đến chạng vạng thì trút nước không thương tiếc. Kính xe hơi phủ một lớp hơi nước mờ đục, tầm nhìn xuyên qua màn mưa chỉ còn lại những vệt đèn đường nhòe nhoẹt.
Trong căn hộ tầng mười lăm khu trung tâm, ánh đèn vàng dịu hắt lên tấm lưng gầy của một chàng trai trẻ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng hương gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Hàng trăm cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ, tấm thảm lông xù ấm áp dưới chân, và tiếng nhạc Jazz du dương từ chiếc loa cổ. Tất cả đều rất "Hạ An".
Hạ An, biên kịch trẻ tuổi đang lên của giới giải trí, nổi tiếng với những kịch bản tình cảm sâu sắc, đẫm lệ. Chàng trai hai mươi sáu tuổi, mái tóc đen mềm rũ xuống trán, đôi mắt to ẩn chứa nỗi buồn man mác và đôi môi mỏng thường trực nụ cười lịch thiệp. Anh đang gõ những dòng cuối cùng cho tập kịch bản mới, tiếng lạch cạch đều đặn như nhịp tim.
"Ting tong."
Tiếng chuông cửa vang lên, bất chợt và dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ An. Anh nhíu mày. Giờ này, ai sẽ đến? Thường thì bạn bè đều gọi điện trước.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi ra cửa. Qua mắt cá, hình bóng một người đàn ông cao lớn đứng chắn gần hết khung hình. Mái tóc ướt sũng, chiếc áo sơ mi đen dính chặt vào thân hình săn chắc, và đôi mắt sắc lạnh đang nhìn thẳng vào anh qua lớp kính.
Trái tim Hạ An lỡ một nhịp. Là hắn. Trình Tiêu.
Đạo diễn trẻ tài năng, kẻ đã hủy hoại bộ phim đầu tay của anh cách đây hai năm, cũng là người anh đã cố gắng chôn vùi trong ký ức. Hắn chưa bao giờ đến đây. Ngay cả khi làm việc chung, bọn họ cũng chỉ gặp nhau ở studio hay quán cà phê công cộng.
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Hạ An nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày: "Trình đạo diễn, có chuyện gì vậy?"
Trình Tiêu không nói gì, chỉ giơ lên một chiếc USB màu đen. Giọt nước từ mái tóc hắn nhỏ xuống vệt nước trên nền nhà, mỗi giọt như gõ vào lồng ngực Hạ An. Hắn nhìn anh, ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ mệt mỏi, vừa có chút gì đó không cam lòng.
