Mưa đêm Sài Gòn, chẳng giống cái vẻ ồn ào ban ngày của nó. Từng giọt, từng giọt rơi xuống mái hiên, len lỏi qua kẽ lá bàng cổ thụ trước quán cà phê cũ, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã. Nguyễn An ngồi đó, ly cà phê đen đá đã vơi quá nửa, hương đắng và khói thuốc mờ ảo quyện vào nhau, cứ như chính cuộc đời cậu. Ánh đèn đường vàng vọt hắt vào, in bóng cậu lên tường, một dáng vẻ cô độc đến lạ.
Ngoài kia, xe cộ vẫn lướt qua, vội vã. Nhưng có lẽ, chẳng ai vội bằng dòng suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí An. Ba năm. Ba năm rồi kể từ cái đêm ấy, đêm cậu trốn chạy khỏi một cuộc sống mà đáng lẽ ra, cậu phải là trung tâm. Ba năm rồi, cậu vẫn không ngừng tự hỏi, liệu có phải mình đã sai?
Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ lay động, kéo An khỏi cơn mê man. Một bóng người cao lớn, khoác chiếc áo khoác đen thấm đẫm hơi lạnh và mưa, bước vào. Mùi mưa ẩm và mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng lập tức tràn ngập không gian nhỏ. An thoáng giật mình, chiếc điện thoại trên tay suýt rơi. Cậu ngước lên, đôi mắt chạm phải một ánh nhìn sắc lạnh, sâu thẳm như vực thẳm.
Đó là Lãnh Phong.
Thời gian như ngừng lại. Ba năm, nhưng gương mặt ấy vẫn không chút thay đổi, thậm chí còn thêm phần phong trần, từng đường nét trên gương mặt anh tuấn ấy khắc sâu hơn, ẩn chứa một sự từng trải đến đáng sợ. Anh vẫn vậy, mái tóc đen nhánh hơi ướt rủ xuống vầng trán cao, đôi môi mỏng khẽ mím chặt, và ánh mắt kia... vẫn là ánh mắt ấy, ánh mắt đã từng khiến An vừa sợ hãi, vừa khao khát.
Phong dừng lại ngay trước bàn của An, chiếc áo khoác ướt sũng như một lớp giáp vô hình. Anh không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn An. Ánh mắt ấy như muốn xuyên thấu mọi thứ, bóc trần từng lớp ngụy trang mà An đã dày công xây dựng suốt ba năm qua. An cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, hơi thở như bị tước đoạt. Cậu muốn đứng dậy, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống sàn.
"Em... vẫn trốn tôi?" Giọng Lãnh Phong trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút gai lạnh của cơn mưa đêm. Nó không phải câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một bản án.
An nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Anh... tìm tôi làm gì?"
