Màn đêm buông xuống, phủ kín căn gác mái cũ kỹ trên con phố Phan Chu Trinh. Mùi ẩm mốc của sách cũ và hương hoa sữa lẩn khuất qua khung cửa sổ hé mở, hòa vào làn khói nhàn nhạt từ ly trà hoa cúc của Lãm Phong. Cậu, một họa sĩ vẽ minh họa cho các nhà xuất bản, vẫn đang cắm cúi bên bản thảo dang dở. Mái tóc đen nhánh rũ xuống che đi một phần đôi mắt kính gọng tròn, khiến gương mặt vốn thanh tú càng thêm vẻ trầm mặc.
Hôm nay là sinh nhật Lãm Phong. Tuổi 26, nhưng cậu vẫn đơn độc. Bạn bè đều đã có đôi, có cặp, chỉ mình cậu vẫn lầm lũi với những nét vẽ, những câu chuyện tình yêu của người khác. Trái tim Lãm Phong không phải không khát khao, chỉ là cậu quá đỗi nhút nhát, và dường như, số phận chưa từng một lần mỉm cười với cậu theo cách ấy.
Bỗng, một tia sáng bạc lướt qua góc phòng, thu hút sự chú ý của Lãm Phong. Cậu đứng dậy, bước đến chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà bà nội đã tặng trước khi qua đời. Bên trong là một chiếc gương soi cổ, khung bằng bạc chạm trổ tinh xảo, đã phủ bụi thời gian. Bà từng nói: "Chiếc gương này, khi con thật sự khao khát tình yêu, nó sẽ cho con thấy người định mệnh của mình." Lãm Phong, vốn không tin vào những chuyện kỳ bí, khẽ cười, cầm gương lên phủi bụi.
Khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào mặt gương, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hình ảnh phản chiếu trong gương không còn là gương mặt mệt mỏi của chính cậu. Thay vào đó là một bóng hình mờ ảo của một người đàn ông. Hắn ta cao lớn, bờ vai rộng, mái tóc đen lòa xòa hơi dài chạm gáy. Dù chỉ là một hình ảnh phản chiếu mơ hồ, Lãm Phong vẫn cảm nhận được khí chất lạnh lùng, mạnh mẽ toát ra từ người đó. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, dù không nhìn thẳng vào cậu, vẫn khiến tim cậu lỡ nhịp.
"Đây... là ai?" Lãm Phong lẩm bẩm, hơi thở nghẹn lại. Cậu cố gắng nhìn rõ hơn, nhưng hình ảnh vẫn chập chờn như làn khói. Gương mặt hắn được che khuất bởi ánh sáng và bóng tối, chỉ thấy rõ được đường nét sống mũi cao, đôi môi mím chặt và một vết sẹo mờ phía trên thái dương phải. Một vết sẹo rất nhỏ, gần như không thấy, nhưng lại khiến Lãm Phong có cảm giác quen thuộc đến lạ.
Cậu đưa ngón tay chạm vào mặt gương lạnh buốt. Ngay lập tức, hình ảnh người đàn ông kia như nhận ra, đôi mắt đen sâu thẳm bỗng di chuyển, lướt qua không gian mờ ảo và dừng lại, như thể đang nhìn thẳng vào Lãm Phong. Một cảm giác bị xuyên thấu, bị nhìn thấu đến tận tâm can khiến cậu rùng mình.
