Tiếng la hét xé toạc màn đêm, không còn là tiếng còi xe inh ỏi hay tiếng nhạc sàn xập xình của Sài Gòn phồn hoa. Giờ đây, đó là âm thanh hỗn tạp của nỗi kinh hoàng: tiếng răng va vào xương, tiếng cửa kính vỡ vụn, và tiếng gầm gừ khô khốc của những thứ không còn là người.
Lan Anh bấu chặt lấy thành cửa sổ nứt vỡ, lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Bên dưới, đường phố Trần Hưng Đạo biến thành một dòng sông máu và thịt bầy nhầy. Những cái bóng vật vã, lê lết, tìm kiếm con mồi còn sống sót. Hai ngày trước, đây vẫn là con đường cô vẫn đi làm mỗi sáng, nơi cô cùng Hùng hẹn hò dưới tán cây me già. Giờ đây, Hùng nằm dưới đó, hay đúng hơn, những gì còn lại của anh.
"Lan Anh! Mau vào!" Giọng mẹ run rẩy.
Cô giật mình, lùi lại. Nước mắt đã khô cạn tự lúc nào. Mùi tanh tưởi của xác chết và bụi bẩn ẩm mốc quyện vào nhau, làm nghẹt thở cả căn hộ tầng 4. Ba cô, một kỹ sư xây dựng, đã kịp gia cố vài chỗ yếu nhất, nhưng nó chỉ là một lời an ủi giả tạo. Không có điện, không nước sạch, và thức ăn chỉ còn đủ cho ba người trong vài ngày tới. Bên ngoài, những "Xác Sống" đã bắt đầu leo trèo, cào xé từng mảng tường.
"Con không sao, mẹ," cô thì thầm, giọng khản đặc. Nhưng trái tim cô đang rỉ máu. Hùng… anh đã cố gắng bảo vệ cô khi đại dịch bùng phát. Anh đã đẩy cô vào đám đông, hét lên "Chạy đi!" rồi bị lũ quái vật kia xé xác ngay trước mắt cô. Cô đã bỏ chạy, sống sót, nhưng cái giá phải trả là linh hồn cô đã chết một nửa.
Tiếng cào xé ngoài cửa sổ đột ngột dừng lại. Một khoảng im lặng rợn người bao trùm. Đó không phải là dấu hiệu an toàn, mà là điềm báo của một thứ kinh hoàng hơn.
Bỗng, một tiếng "RẦM!" lớn vang lên từ phía cửa chính, làm cả căn hộ rung chuyển.
Ba cô, với cây xà beng duy nhất trong tay, tái mét mặt. "Chúng… chúng vào được rồi."
Mẹ cô ôm chặt lấy cô, nước mắt giàn giụa. "Lan Anh, mẹ xin lỗi… mẹ không bảo vệ được con…"
Lan Anh đẩy mẹ ra. Đôi mắt cô, từng trong veo, giờ ánh lên vẻ kiên cường đến lạnh lùng. Không, cô sẽ không chết như thế này. Không thể. Cô phải sống, thay cho cả phần của Hùng.
