Tiếng thét xé tai của bà đỡ hòa lẫn với tiếng gầm gừ đều đặn từ ngoài căn hầm. Mùi máu tươi và bùn đất ẩm mốc nồng nặc trong không khí đặc quánh. Trần hầm bằng bê tông cốt thép rung lên bần bật sau mỗi tiếng nổ xa xa. Lần thứ ba trong tuần, Sài Gòn lại đón một trận không kích.
Hà My cắn chặt môi, mồ hôi ướt đẫm trán, từng thớ thịt trên cơ thể cô căng cứng. Cơn đau như muốn xé toạc cô ra làm đôi. Bên cạnh, Quân - chồng cô, nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định nhưng nỗi sợ hãi tột độ vẫn ẩn hiện dưới làn khói bụi.
“Rặn đi con! Rặn nữa đi!” bà đỡ già gào lên, giọng khàn đặc. Bà ta đã chứng kiến hàng trăm sinh linh ra đời trong cái tận thế này, nhưng lần nào cũng là một cuộc giằng co giữa sự sống và cái chết.
Một tiếng khóc yếu ớt vang lên, không phải tiếng khóc của trẻ sơ sinh, mà là tiếng thút thít của My. Rồi tiếng gào thất thanh của bà đỡ.
“Trời ơi! Là quỷ! Là quỷ!”
Quân buông tay My ra, vội vàng đẩy bà đỡ sang một bên. Anh nhìn xuống đứa bé vừa lọt lòng, và mọi thứ trong anh như sụp đổ. Thay vì đôi mắt đen láy bình thường, hai tròng mắt của con anh đỏ rực, như hai viên hồng ngọc đẫm máu. Làn da non nớt của nó cũng phớt hồng một cách kỳ lạ, như thể bị hun nóng từ bên trong.
Hà My đưa tay run rẩy chạm vào con. Đứa bé ngừng khóc, đôi mắt đỏ ngầu mở to nhìn cô, sâu thẳm và đầy vẻ bí ẩn, không giống bất kỳ đứa trẻ sơ sinh nào. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng My, nhưng đồng thời, một sợi dây vô hình níu kéo cô.
“Không phải quỷ…” My thì thầm, ôm ghì con vào lòng. “Con của mẹ…”
Bên ngoài, tiếng gầm gừ đã gần hơn. Tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch của lũ zombie đang tiến đến. Vách hầm bắt đầu nứt ra. Đây là lần đầu tiên, lũ xác sống có vẻ thông minh đến mức tìm được đến tận cửa hầm bí mật này.
“Chúng ta phải đi!” Quân gầm lên, vội vã thu dọn chút đồ đạc ít ỏi. Anh giằng lấy đứa bé từ tay My, nhưng My kiên quyết không buông.
“Không! Con tôi! Tôi không bỏ con tôi!”
