Tiếng chuông báo động xé nát không khí đặc quánh mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét. Tôi giật mình, chiếc đèn pin trên tay rơi xuống, va vào khối đá cổ bám đầy rêu phong. Bên cạnh, Quân - gã đồng đội khinh suất của tôi, đang hoảng loạn gào thét: “Chết tiệt! Nó kích hoạt rồi!”
Chúng tôi, một nhóm khảo cổ lén lút, vừa vô tình đánh thức một thứ gì đó nằm sâu dưới lòng đất Hoàng Thành Thăng Long. Mười năm nay, tôi, An Nhiên, luôn bị ám ảnh bởi những truyền thuyết về "Cỗ Máy Định Mệnh" – một tạo tác cổ xưa có khả năng dự đoán hoặc thậm chí điều khiển số phận. Giờ đây, thứ đó đang rên rỉ, phát ra thứ ánh sáng xanh u ám, vẽ nên những ký tự cổ quái trên vách đá. Quân lao tới, cố gắng rút sợi cáp quang mà chúng tôi vừa cắm vào, nhưng đã quá muộn.
Màn hình cổ kính bật sáng. Không phải những biểu đồ phức tạp hay công thức toán học, mà là một đoạn video. Video bắt đầu bằng hình ảnh một cô gái. Mái tóc dài xoã, đôi mắt to tròn, và nụ cười rạng rỡ. Đó là em gái tôi, An Hạ. Cô bé vừa tròn mười tám, vừa mới nhập học đại học. Em đang ngồi trên chiếc xích đu quen thuộc ở công viên gần nhà, giơ tay vẫy chào. Tim tôi thắt lại. Đây là đâu? Sao lại là Hạ?
Video chuyển cảnh. Nụ cười của Hạ vụt tắt. Bầu trời Hà Nội xám xịt. Từ xa, một cơn sóng thần đen kịt, cao hơn cả tòa Landmark 81, lao tới, nuốt chửng mọi thứ. Tiếng hét kinh hoàng của hàng triệu người vang vọng. Từng tòa nhà sụp đổ như những khối gạch đồ chơi. Đường phố biến thành sông, xác người trôi lềnh bềnh. Tôi không thở nổi. Quân đứng chết lặng, miệng há hốc.
Rồi hình ảnh tối sầm. Một dòng chữ hiện lên, bằng thứ ngôn ngữ cổ mà tôi đã dày công nghiên cứu suốt mười năm: "NGÀY TẬN THẾ ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH ĐOẠT."
Một tiếng gầm xé toạc không gian. Không phải từ máy móc, mà từ sâu trong lòng đất, một chấn động kinh hoàng. Từng mảng đá trên trần hầm đổ sập. Bụi đất mù mịt, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh. Tôi nghe thấy tiếng la thất thanh của Quân. Tôi chỉ kịp thấy một cái bóng đen khổng lồ, phủ đầy gai nhọn, trồi lên từ khe nứt dưới chân Cỗ Máy Định Mệnh. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn thẳng vào tôi.
Cỗ máy rung chuyển dữ dội, ánh sáng xanh bùng lên chói mắt, và rồi, một giọng nói vang vọng trong đầu tôi, không phải bằng âm thanh, mà là một luồng ý niệm trực tiếp: *“Ngươi đã thức tỉnh định mệnh. Giờ thì, ngươi phải sống.”*
