Mưa phùn giăng mắc, thấm đẫm phố phường Hà Nội những ngày cuối năm. Gió bấc rít qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn gác trọ nhỏ, mang theo hơi lạnh buốt đến tận xương tủy. Trần Phong co ro trong chiếc áo len mỏng, đôi tay gầy guộc miết nhẹ lên từng sợi len dở dang. Chiếc khăn màu xanh rêu, đang hình thành dưới mũi kim móc của cậu, hứa hẹn sẽ mang đến hơi ấm cho một người đặc biệt.
“Phong ơi, đèn hỏng rồi!”
Tiếng gọi gấp gáp từ tầng dưới vọng lên. Trần Phong giật mình, mũi kim chệch một vòng, để lại một lỗi nhỏ khó nhận ra. Cậu thở dài, đặt len xuống, vơ vội chiếc áo khoác đã sờn vai rồi bước xuống cầu thang gỗ kẽo kẹt.
Dưới nhà, bóng đèn trần đã tắt ngúm, chỉ còn ánh sáng leo lét từ chiếc điện thoại của ai đó. Giữa mớ dây điện rối rắm và hộp cầu chì cũ kỹ, một bóng hình cao lớn đang loay hoay. Mái tóc đen nhánh hơi ẩm ướt, vài sợi rũ xuống vầng trán rộng. Trần Phong biết rõ cái dáng vẻ bất lực này.
“Lại hỏng à, Hải?” Cậu hỏi, giọng pha chút bất đắc dĩ.
Nguyễn Minh Hải, chủ căn nhà trọ kiêm hàng xóm sát vách của Trần Phong, ngẩng đầu. Ánh đèn điện thoại hắt lên gương mặt anh tuấn tú, đôi mắt xám tro hơi nheo lại vì khó chịu. Anh hơn Phong ba tuổi, luôn tỏ ra bất cần và lạnh lùng, nhưng lại vụng về đến đáng thương trong những việc lặt vặt. “Ừ. Mưa ẩm, chập mạch rồi. Mày biết sửa không?”
Phong khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn giấu sau vẻ mặt thờ ơ. “Để tôi xem.” Cậu tiến lại gần, mùi hương bạc hà quen thuộc từ người Hải thoảng qua khiến trái tim Phong khẽ hẫng một nhịp. Cậu cúi xuống, những ngón tay thon dài thuần thục kiểm tra từng mối nối. Hải đứng ngay sau lưng cậu, hơi thở ấm nóng phả vào gáy. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, nhưng Phong cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Năm phút sau, ánh sáng bừng lên, xua đi màn đêm u ám. Hải thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Phong một cái bốp. “Thằng nhóc, mày đúng là vạn năng.”
Trần Phong chỉ im lặng, xoay người định trở về phòng. Nhưng khi cậu vừa quay đi, Hải bất chợt nắm lấy cổ tay cậu. Lực đạo vừa phải, không quá mạnh nhưng đủ để giữ chặt.
