Tiếng gào thét xé tan màn đêm, không phải tiếng xe cộ ồn ã thường ngày của Sài Gòn, mà là âm thanh của sự kinh hoàng tột độ. Tôi, Trần Mai, hai mươi lăm tuổi, thợ sửa xe máy cọc cạch của tiệm Ba Tám, đang run rẩy sau quầy. Ngoài kia, bóng tối nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn ánh chớp đỏ lờ mờ từ những vụ nổ xa xa.
Một tuần trước, đó là tin tức trên TV về một loại virus lạ ở các nước Châu Âu. Ba ngày trước, nó chạm đến Hà Nội. Hôm nay, Sài Gòn bùng nổ. Không còn là virus, mà là "thây ma". Những sinh vật gớm ghiếc, mắt đỏ ngầu, hàm răng nhọn hoắt, gặm nhấm bất cứ thứ gì chúng tìm thấy.
"Mai, con còn sống không?" Giọng Ba Tám run rẩy từ phòng trong. "Đừng ra ngoài! Cửa sắt đã khóa rồi!"
Tôi nuốt khan. Ba Tám là người đã cưu mang tôi từ khi tôi mất cha mẹ trong một vụ tai nạn. Ông già rồi, lại bị bệnh tim. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: phải bảo vệ ông.
Bỗng một tiếng "RẦM!" đinh tai nhức óc. Cánh cửa cuốn phía trước tiệm bị một lực mạnh đập vào, lõm sâu. Lớp sắt dày bắt đầu oằn xuống. Âm thanh cào cấu, gầm gừ ghê rợn vọng vào, nghe rõ mồn một. Một khe hở nhỏ xuất hiện, tôi nhìn thấy những ngón tay gầy guộc, móng tay đen kịt, cố gắng cào cấu. Đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sau song sắt.
"Chúng nó đến rồi!" Tôi thét lên, tay nắm chặt cây cờ lê nặng trịch. HP của tôi đang ở mức 100/100, Tinh thần 60/100 – sắp vỡ vụn. Đói và Khát đang ở mức thấp, nhưng lúc này tôi chẳng còn cảm giác gì nữa.
Tiếng "RẦM!" thứ hai, thứ ba. Cánh cửa cuốn sắp bung ra. Tôi nhìn quanh, vô vọng. Tiệm sửa xe nhỏ xíu, không có đường thoát. Ba Tám ho sù sụ trong phòng.
Ánh đèn pin từ điện thoại tôi chiếu vào một góc tối. Một chiếc ba lô du lịch cũ kỹ nằm đó, với một tấm bản đồ Sài Gòn và vài hộp đồ hộp mà tôi đã chuẩn bị từ mấy ngày trước. Kế bên là cây dao rựa sắc lẹm mà Ba Tám dùng để chặt cây.
Bỗng, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi, kinh tởm đến mức buồn nôn. Cánh cửa cuốn cuối cùng cũng bật tung, một cái xác mục ruỗng lao vào, đôi mắt đỏ ngầu tìm kiếm con mồi. Nó cao lớn, quần áo rách bươm, máu me dính đầy. Nó gầm gừ, chầm chậm tiến về phía tôi.
