Tiếng kim loại lạch cạch rơi xuống sàn xi măng lạnh buốt. Mùi tanh nồng của máu và sự mục rữa xộc thẳng vào mũi, khiến tôi muốn nôn. Bên ngoài cửa sổ vỡ vụn, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang nhuộm đỏ cả Landmark 81. Từ tầng 25 của cái chung cư mục nát này, tôi có thể thấy Sài Gòn hoang tàn, một bức tranh chết chóc mà chỉ ba tháng trước vẫn còn là đô thị phồn hoa nhất nước.
“Đừng nhìn ra ngoài nữa, Miên. Tối rồi.” Giọng Dũng khàn đặc. Anh ấy đang ngồi xổm cạnh thi thể, cố gắng moi móc thứ gì đó từ túi quần của gã bợm rượu vừa bị chúng tôi hạ gục. Mười ngày rồi chúng tôi không tìm được thức ăn tử tế, chỉ vài gói mì tôm mốc meo và mấy ngụm nước lọc nhiễm khuẩn. Đêm qua, Dũng bị sốt. Tôi biết, nếu không có thuốc, anh ấy sẽ không trụ được lâu.
Tiếng gầm gừ khô khốc từ đâu đó vọng lại, kéo theo những bước chân lệt bệt. Dù đã quá quen thuộc, trái tim tôi vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chúng nó đang đến.
Tôi siết chặt con dao găm cùn trong tay. Nó là thứ vũ khí duy nhất tôi còn giữ được sau khi mất mẹ và em gái trong cuộc bạo loạn ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Ký ức về tiếng la hét, tiếng xương cốt gãy vụn và gương mặt hoảng loạn của mẹ vẫn ám ảnh tôi mỗi đêm. “Sống sót, Miên. Bằng mọi giá.” Đó là những lời cuối cùng mẹ nói trước khi một con quái vật cấp B xé nát bà.
“Không có gì cả,” Dũng thở dài, đứng dậy. “Chỉ mấy đồng bạc lẻ và một gói thuốc lá ướt.” Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và đói khát, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Đừng lo, Miên. Anh sẽ tìm được gì đó.”
Nhưng anh ấy tìm được gì? Chỉ có chết chóc. Bên ngoài kia, những con zombie cấp D đang lởn vởn. Chúng sẽ không bao giờ bỏ qua mùi máu tươi. Chúng nó chỉ chờ màn đêm buông xuống để săn mồi. Và chúng tôi, những con người yếu ớt, chỉ là miếng mồi ngon.
Bất chợt, một bóng đen khổng lồ lướt qua cửa sổ. Nó không phải zombie. Nó là thứ gì đó nhanh hơn, to lớn hơn. Một con dơi đột biến, sải cánh rộng đến vài mét, đôi mắt đỏ rực như than hồng. Nó bay lượn quanh Landmark 81, như một tử thần đang tuần tra. Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát. Kẻ săn mồi thực sự đã thức giấc.
Một tiếng "RẦM!" vang lên dưới tầng trệt. Kính vỡ vụn, tiếng gầm gừ của zombie trở nên rõ ràng hơn, gần hơn. Chúng nó đã tìm thấy chúng tôi. Dũng vội vàng kéo tôi vào góc tường, tay ghì chặt khẩu súng lục rỉ sét chỉ còn hai viên đạn.
