Tiếng gầm gừ khô khốc xé toạc màn đêm. Không phải tiếng xe cộ ồn ã hay tiếng nhạc xập xình quen thuộc của Sài Gòn, mà là âm thanh ghê tởm của hàng trăm sinh vật đói khát. Tôi giật mình tỉnh giấc, cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Đồng hồ điện tử trên tường nhấp nháy 3:17 AM, nhưng ánh sáng đỏ rực hắt vào từ cửa sổ không phải bình minh. Đó là lửa.
"Chết tiệt!" Tôi lẩm bẩm, vớ lấy khẩu súng ngắn Rulo đã hết đạn trên đầu giường. Vô dụng. Đã ba ngày kể từ khi tôi bắn viên cuối cùng vào cái thứ khát máu cố trèo qua ban công. Ba ngày mắc kẹt trong căn hộ tầng 25 của Landmark 81, nơi từng là biểu tượng kiêu hãnh nay thành cái lồng giam chết chóc.
Bên ngoài, Sài Gòn chìm trong hỗn loạn. Tiếng kêu la, tiếng súng đạn xen lẫn tiếng gào thét man rợ của những kẻ bị nhiễm bệnh. Chúng không còn là con người. Da tái xanh, mắt trắng dã, hàm răng sắc nhọn. Chúng bò lổm ngổm, lết thết trên đường, nhạy cảm với âm thanh và mùi máu tươi. Chúng tôi gọi chúng là "Xác Sống" hay gọn hơn, "Z".
Tôi bò đến cửa sổ, nhìn xuống. Khung cảnh như địa ngục. Xe cộ cháy rụi thành than, xác người nằm la liệt, và những cái bóng đen lượn lờ tìm kiếm con mồi. Landmark 81, cao chót vót giữa thành phố, giờ đây như một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý của lũ Z. Tầng dưới đã thất thủ. Tiếng la hét của những người hàng xóm vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi. Họ đã chạy xuống tìm đường thoát, và không một ai quay lại.
Chiếc ba lô bên cạnh vẫn còn vài gói mì tôm sống và một chai nước suối. Lượng lương thực chỉ đủ cho thêm một ngày, có lẽ. HP của tôi đang ở mức 70%, Tinh thần 55%, Đói 80%, Khát 75%. Chỉ số Nhiễm bệnh vẫn 0%, may mắn.
Tiếng va đập mạnh vào cửa chính làm tôi giật bắn mình. "RẦM! RẦM!" Lũ Z đã tìm thấy căn hộ của tôi. Chúng gầm gừ, cào cấu vào cánh cửa kim loại dày. Từng vết lõm xuất hiện. Cánh cửa này không giữ được bao lâu.
Tôi lùi lại, mắt đảo quanh tìm lối thoát. Ban công? Không thể. Tầng dưới đã chật cứng Z. Cầu thang? Chắc chắn là địa ngục. Căn phòng ngủ, nhà bếp, nhà tắm… tất cả đều là ngõ cụt. Tôi cảm nhận được sự tuyệt vọng bóp nghẹt lồng ngực. Chẳng lẽ kết thúc rồi sao?
Bỗng, một tiếng "Ting!" vang lên trong đầu tôi, sắc lạnh và rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya.
