Lửa. Máu. Hận.
Mùi khét lẹt của da thịt cháy sém, của nội thất sang trọng hóa thành tro bụi, quẩn quanh trong buồng phổi tôi. Tiếng cười khẩy ghê tởm của người đàn ông tôi gọi là chồng, của cô em gái tôi từng cưu mang, vang vọng trong tai, bóp nghẹt từng thớ thịt.
"Vân Anh, cô đúng là đồ ngu xuẩn!" Giọng Trọng Nghĩa khàn đặc, mỗi từ như một nhát dao xé toạc linh hồn. "Cả cơ nghiệp này, tôi đã chờ đợi quá lâu rồi."
Bên cạnh hắn, Hạ Vy, em gái cùng cha khác mẹ, siết chặt cánh tay Trọng Nghĩa, ánh mắt rực rỡ sự đắc thắng. Đôi mắt trong veo tôi từng yêu thương giờ đây như hai hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi niềm tin. Cô ta cười. Nụ cười ấy, giờ khắc này, còn kinh tởm hơn cả khuôn mặt quỷ dữ của Trọng Nghĩa.
Tôi quằn quại, cổ họng rát bỏng, cơ thể bị trói chặt vào ghế, cảm nhận từng tế bào đang bị thiêu đốt. "Các người... sẽ phải trả giá!" Giọng tôi thều thào, bị tiếng nổ lớn nuốt chửng.
Trọng Nghĩa cúi xuống, ghé sát tai tôi, thì thầm: "Trả giá? Cô quên rồi sao? Cô là người đã 'tự tay' châm lửa, 'tự tay' hủy hoại chính mình. Tất cả bằng chứng đều chống lại cô. Tập đoàn Vương thị, tài sản kếch xù, tất cả đều thuộc về tôi và Hạ Vy."
Hắn bật cười man rợ, rồi đẩy tôi vào giữa biển lửa.
Đau. Đau đến thấu tận xương tủy. Tôi nhắm mắt lại, linh hồn như bị xé nát. Trong giây phút cuối cùng, chỉ có một lời nguyền rủa duy nhất: *Nếu có kiếp sau, tôi sẽ biến các người thành tro bụi, còn tôi, tôi sẽ trở thành ông trùm của chính mình, kẻ bất khả chiến bại, đạp lên tất cả sự dối trá!*
Đồng hồ điểm 7 giờ sáng.
Mắt tôi bật mở. Trần nhà trắng toát. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Đây không phải địa ngục. Đây là bệnh viện.
Tay tôi run rẩy chạm vào gương mặt. Làn da non mềm, không một vết sẹo bỏng. Tôi nhìn xuống. Đôi bàn tay thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng. Tôi nhìn sang bên cạnh. Một tờ báo cũ kỹ, đề ngày... 15 tháng 3 năm 2023.
