Lửa. Mùi khét lẹt của gỗ, của vải, của cả hy vọng. Thị giác tôi bị thiêu rụi bởi màu cam rực rỡ, nhưng trái tim tôi còn đau đớn hơn cả ngọn lửa đang nuốt chửng Dược An Đường. Cha. Mẹ. Em trai. Tất cả chỉ còn là những cái tên rỗng tuếch trong ký ức.
"Tống Thanh Trúc! Mày là đồ sao chổi! Tại mày mà Tống gia lụn bại!" Giọng nói the thé của dì hai vang vọng, kéo tôi ra khỏi cơn mê man. Bà ta túm tóc tôi, kéo mạnh. "Con đàn bà độc ác! Mày cướp hết của nhà tao!"
Cướp? Tôi cướp cái gì? Tôi đã tận tâm dâng hiến cả tuổi trẻ cho Tống gia, cho Dược An Đường. Tôi gánh vác mọi trọng trách khi cha bệnh nặng, tôi thức trắng đêm bên những cuốn sổ sách, tôi gồng mình chống đỡ khi Hứa Thị cấu kết với kẻ ngoài, vu oan cho cha tôi dùng dược liệu giả, đẩy ông vào ngục. Hứa Thị – người đàn bà xảo quyệt đó đã từng là bạn thân của mẹ tôi, là người tôi tin tưởng nhất!
Giờ thì, Dược An Đường cháy rụi, Tống gia tan nát. Cha mẹ đã chết trong ngục, em trai tôi mất tích sau vụ hỏa hoạn. Còn tôi, bị Hứa Thị vu khống chiếm đoạt tài sản, bị người thân xa lánh, bị dân làng phỉ báng. Nước mắt tôi đã cạn từ lâu, chỉ còn lại sự trống rỗng và một ngọn lửa hận thù âm ỉ.
Tôi ngã vật xuống nền đất lạnh, xương cốt như rời ra. Hứa Thị, với chiếc khăn lụa che nửa mặt, bước đến, đôi mắt ẩn chứa sự đắc thắng. "Tống Thanh Trúc, đáng lẽ mày nên chết cùng Dược An Đường. Nhưng không sao, sống dở chết dở thế này còn thú vị hơn." Bà ta nhếch môi, ném một lá thư cũ nát xuống chân tôi. "À, quên mất. Lá thư này của vị hôn phu nhà họ Trần gửi cho mày đó. Hắn ta đã hủy hôn rồi. Chắc là thấy mày không còn giá trị lợi dụng nữa."
Lá thư ấy, tôi đã chờ đợi suốt ba năm. Hứa hôn từ bé, Trần Lãng là niềm hy vọng cuối cùng của tôi. Giờ thì, tất cả sụp đổ. Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không, tim tôi như bị bóp nghẹt. Sự phản bội chồng chất lên nhau, đè nát tôi.
Ngọn lửa hận thù trong lòng tôi bùng lên dữ dội. Tôi muốn gào thét, muốn xé nát tất cả. Nhưng cổ họng tôi khô khốc, giọng nói tắc nghẹn. Phải, tôi là đồ sao chổi. Tôi quá yếu đuối, quá tin người.
"Nếu được sống lại..." Tôi thì thầm, giọng khàn đặc. "Nếu được sống lại... Ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải trả giá đắt gấp vạn lần!"
