Lửa. Mùi khét lẹt của da thịt cháy xém xộc thẳng vào buồng phổi, khiến mỗi hơi thở của tôi đều là cực hình. Dây thừng thô ráp siết chặt cổ tay, cổ chân, trói tôi vào cột gỗ mục ruỗng giữa quảng trường đầy ắp những gương mặt hả hê, phẫn nộ. Nước bọt ghê tởm bắn lên mặt, những lời nguyền rủa tục tĩu xuyên thấu màng nhĩ. "Phù thủy!", "Quỷ cái!", "Đồ đàn bà lẳng lơ!"
Máu. Máu từ vết thương trên trán chảy dài, lòa đi tầm nhìn, nhưng không thể che khuất hình bóng hắn – Lãnh Nguyệt, người chồng tôi đã yêu hơn sinh mệnh. Hắn đứng đó, trong bộ áo giáp sáng chói, vẻ mặt lạnh lùng đến tột cùng, bên cạnh là ả tiện tì Lam Ngọc, tay trong tay. Cô ta mỉm cười đắc thắng, ánh mắt khiêu khích như muốn xé toạc linh hồn tôi. “Tỷ tỷ, muội đã nói rồi. Một quân cờ thì vĩnh viễn chỉ là quân cờ mà thôi.”
Đúng. Tôi là quân cờ. Quân cờ của hắn, của ả, và của cả gia tộc Lãnh Nguyệt. Tôi, Mộc Uyển Thanh, từng là tiểu thư danh giá của Mộc gia, gả cho Lãnh Nguyệt vì một lời hứa hôn từ thuở ấu thơ. Hắn dịu dàng, hắn ân cần, hắn vẽ ra một tương lai màu hồng rực rỡ. Tôi tin. Tôi dâng hiến tất cả: gia tài, thanh danh, thậm chí là mạng sống của cha mẹ tôi, những người đã bị vu oan giá họa để bảo vệ hắn khỏi án tử. Tôi ngu ngốc tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng.
Nhưng tất cả chỉ là giả dối. Một màn kịch hoàn hảo. Hắn cần quyền lực, hắn cần tài sản của Mộc gia, và tôi – con gái duy nhất của Mộc gia – là con đường nhanh nhất. Khi đã có được tất cả, khi tôi đã trở thành một thứ vô dụng, hắn không ngần ngại vứt bỏ tôi, vu cho tôi tội thông đồng với địch, tội phản quốc.
Lửa táp vào da thịt, cơn đau xé nát cơ thể. Tôi gào lên một tiếng thảm thiết, không phải vì đau đớn, mà vì căm hờn tột độ. Trong giây phút cuối cùng, khi ngọn lửa nuốt chửng lấy tôi, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của Lãnh Nguyệt. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười khinh bỉ kia như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim.
"Nếu được sống lại... Lãnh Nguyệt, Lam Ngọc! Ta thề... ta sẽ biến các ngươi thành tro bụi, cho các ngươi nếm trải gấp vạn lần sự thống khổ này!"
Cái chết đến nhanh chóng, mang theo ngàn vạn lời nguyền rủa. Nhưng rồi, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột xé toạc bóng tối. Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, rồi một cơn đau đầu kinh hoàng ập đến.
