Lý Thiên An nằm bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, mùi máu tanh và thuốc tẩy xộc thẳng vào buồng phổi. Từng khớp xương như muốn rời ra, cảm giác bị nghiền nát còn đau đớn hơn cả những vết dao đâm xuyên ngực. Mái tóc đen dài bết dính mồ hôi và máu, che đi khuôn mặt xanh xao, khắc họa rõ nét sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
"Sao cô còn chưa chết?" Giọng nói sắc lạnh của người đàn bà đứng trên đỉnh cao quyền lực vang lên. Đó là mẹ chồng cô, Hà Thị Ngọc. Bà ta nhìn cô như thể nhìn một món đồ bỏ đi, ánh mắt không chút dao động. "Cô cứ sống dai như vậy, con trai tôi làm sao có thể hạnh phúc với Phương Uyên?"
Phương Uyên… cái tên như một nhát dao nữa cứa vào trái tim đã tan nát của Thiên An. Cô em gái cùng cha khác mẹ, người cô từng yêu thương và tin tưởng nhất, lại chính là kẻ cắm sừng, cướp đi tất cả của cô. Chồng cô, Lương Thế Minh, người đàn ông cô dành trọn tình yêu và sự nghiệp để vun đắp, cuối cùng lại là đồng lõa.
"Các người… sẽ phải trả giá!" Thiên An thều thào, từng chữ như bị xé toạc từ sâu thẳm linh hồn. "Nếu có kiếp sau… ta nhất định… sẽ khiến các người… sống không bằng chết!"
Nụ cười khẩy tàn độc nở trên môi Hà Thị Ngọc. "Kiếp sau? Cô nghĩ cô có kiếp sau sao? Nằm mơ đi!"
Một tiếng súng vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Đau đớn. Tuyệt vọng. Thù hận. Tất cả hòa quyện vào làm một, cuốn phăng ý thức của Lý Thiên An. Mắt cô nhắm lại, linh hồn như bị kéo vào một vực sâu không đáy, nơi chỉ có bóng tối và tiếng gào thét của chính mình.
Bất chợt, một cảm giác ấm áp lạ lùng vây bọc. Hương hoa sữa thoang thoảng, tiếng xe cộ ồn ào và tiếng cười nói líu lo của học sinh. Mở mắt ra, Thiên An chớp chớp hàng mi dài, cố gắng định hình lại mọi thứ. Trần nhà trắng toát, tấm ga trải giường quen thuộc và chiếc đồng hồ báo thức hình mèo máy.
"7 giờ 30 sáng, thứ Hai, ngày 15 tháng 9 năm 2026."
Cái ngày định mệnh. Cái ngày mà cô đã quyết định ký vào bản hợp đồng chuyển nhượng 30% cổ phần công ty cho Lương Thế Minh. Cái ngày mà cô, vì tình yêu mù quáng, đã tự tay trao đi cơ nghiệp mà cha mẹ để lại.
