Mùi máu tanh nồng, tiếng gào thét thảm thiết, và cả tiếng cười điên dại của kẻ đã đẩy ta vào hố sâu vực thẳm này... "Vân Nhi, muội an tâm mà chết đi, Hoàng thượng sẽ là của ta, vĩnh viễn là của ta!" Lưỡi dao lạnh buốt xuyên thấu tim, cơn đau xé ruột xé gan khiến ta chỉ muốn vươn tay túm chặt lấy kẻ thãm sát, bóp nát gương mặt giả dối kia. Nàng ta là tỷ tỷ ruột thịt của ta, là người ta tin tưởng nhất, là người ta dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. Vậy mà... cuối cùng, ta lại phải chết dưới tay nàng. Máu nóng trào ra, đôi mắt ta mờ dần, chỉ còn kịp nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của nàng tỷ tỷ, cùng nụ cười khinh miệt của hắn – vị hôn phu mà ta yêu hơn cả sinh mạng. "Nếu có kiếp sau, dù có hóa thành quỷ, ta cũng sẽ lôi các ngươi xuống địa ngục! Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá gấp vạn lần!"
Đôi mắt ta mở bừng. Không còn mùi máu, không còn tiếng cười ghê tởm, chỉ có mùi thuốc sát trùng hăng nồng và tiếng máy móc "bíp bíp" đều đặn. Ta đang nằm trên một chiếc giường trắng muốt, xung quanh là những bức tường cũng trắng toát. Cơ thể nhẹ bẫng, nhưng cảm giác xa lạ đến gai người. Ta vội vàng đưa tay lên nhìn. Đây... không phải tay của ta! Đôi bàn tay này nhỏ nhắn, trắng trẻo, những ngón tay thon dài không hề có vết chai sần của kẻ quanh năm luyện kiếm.
Một tấm gương phản chiếu ở góc phòng. Ta cố gắng đứng dậy, bước chân loạng choạng. Hình ảnh trong gương khiến ta chết lặng. Một cô gái trẻ, gương mặt xanh xao, đôi mắt to tròn ngây dại, mái tóc đen dài xõa xuống vai. Nàng ta khoảng mười tám, mười chín tuổi, hoàn toàn không phải là Vân Nhi năm xưa đã chết thảm trong cung.
Ký ức ùa về như thủy triều dâng. Ta là Vân Nhi, công chúa cuối cùng của Đại Vân quốc, mang trong mình dòng máu cao quý và quyền năng điều khiển ngũ hành. Ta sống ngàn năm, chứng kiến sự hưng thịnh rồi suy tàn của bao nhiêu triều đại. Mỗi lần luân hồi, ta lại mang theo ký ức của kiếp trước, nhưng không bao giờ thay đổi được số mệnh bi thảm của chính mình. Lần này, ta lại trọng sinh. Nhưng không phải về quá khứ của chính ta, mà là nhập vào thân xác của một cô gái trẻ tên là Hạ An.
Hạ An, một cô gái mồ côi, sống lay lắt bằng nghề bán hoa trên phố. Nàng ta vừa bị tai nạn giao thông, hôn mê sâu. Và khi nàng ta tỉnh dậy, linh hồn của Vân Nhi ngàn năm đã trú ngụ.
"Thế giới này... thật kỳ lạ." Ta đưa tay chạm vào tấm kính cửa sổ, nhìn xuống những tòa nhà chọc trời san sát, những dòng xe cộ hối hả dưới kia. Khác xa với cung điện nguy nga tráng lệ hay những thảo nguyên bao la mà ta từng biết. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, một cơ hội mới.
