Hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt, mùi máu tanh và thuốc tẩy xộc lên mũi, cùng với tiếng cười khẩy của người phụ nữ mà tôi từng gọi là "chị gái" vẳng bên tai: "Đáng đời mày, An Nhiên! Mày nghĩ mày xứng đáng với Lâm Thiếu sao? Giờ thì chết đi, cả đứa nghiệt chủng trong bụng mày nữa!"
Mắt tôi nhòe đi, những mảnh vỡ ký ức vụn vỡ như những mũi dao đâm vào lồng ngực. Lâm Thiếu, người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh, người đã hứa hẹn trọn đời bên tôi, lại là kẻ đứng sau tất cả. Chiếc xe lao xuống vách đá không phải tai nạn, mà là một màn kịch được sắp đặt hoàn hảo. Con tôi... đứa bé chưa kịp chào đời, đã bị tước đoạt một cách tàn nhẫn.
Tôi cố gắng vươn tay, muốn túm lấy thứ gì đó, bất cứ thứ gì, nhưng chỉ có không khí lạnh lẽo lướt qua kẽ tay. Cơn đau thấu xương từ bụng dưới, nơi máu tươi vẫn không ngừng chảy, xé nát từng thớ thịt. Thị giác tôi mờ dần, chỉ còn thấy bóng dáng Mẫn Nhiên, chị gái cùng cha khác mẹ, đứng đó với nụ cười hả hê ghê tởm, bên cạnh là Lâm Quân, em họ Lâm Thiếu – kẻ đã từng cầu hôn tôi nhưng bị tôi từ chối. Hóa ra, đây mới là bản chất thật của cái gọi là “gia đình” và “tình yêu”.
"Nếu được sống lại... ta nhất định... sẽ khiến các người... nếm trải... gấp vạn lần... đau đớn này!" Tiếng rít gằn của tôi hòa vào tiếng gió rít gào, rồi mọi thứ chìm vào màn đêm vô tận.
Bịch!
Tôi bật người dậy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt – rèm cửa màu kem, chiếc bàn học đầy sách vở, tấm áp phích thần tượng K-pop dán trên tường. Đây là phòng tôi, căn phòng ở tầng hai của căn biệt thự Nguyễn Gia, nơi tôi đã rời đi mười năm trước để theo đuổi tình yêu mù quáng của mình.
Nắm chặt bàn tay, tôi cảm nhận rõ từng thớ thịt, từng mạch máu đang đập rộn ràng. Tôi còn sống?
Vội vã chạy đến tấm gương lớn, hình ảnh phản chiếu là một cô gái trẻ với mái tóc dài óng ả, đôi mắt to tròn, ngây thơ và có chút non nớt. Gương mặt này... là tôi của năm mười tám tuổi! Cái năm tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, tràn đầy mơ mộng về một tương lai tươi sáng, cái năm tôi gặp Lâm Thiếu và bắt đầu chuỗi bi kịch.
"Mười tám tuổi..." Tôi lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Ngày này, chỉ hai tháng nữa, tôi sẽ gặp Lâm Thiếu trong buổi tiệc mừng sinh nhật của dì út. Và rồi, cuộc đời tôi sẽ trượt dài xuống vực thẳm không đáy.
