Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào buồng phổi, hòa lẫn với mùi thuốc tẩy gắt mũi của bệnh viện và mùi xạ hương nồng nặc từ gã đàn ông đang cười toe toét trước mặt. Cố Thanh Hà rũ rượi trên nền gạch lạnh lẽo, vết mổ cũ nơi bụng dưới rách toác, máu thấm đẫm chiếc váy trắng tinh khôi giờ đã nát bươm.
"Khụ... khụ..." Cô ho sặc sụa, cảm giác từng thớ thịt bị xé rách còn đau đớn hơn cả khi dao mổ xẻ đôi cơ thể mình ba năm trước. "Lâm... Lâm Dật Quân... tại... sao?"
Gã đàn ông, Lâm Dật Quân – chồng cô, người cô đã yêu và tin tưởng đến tận xương tủy – nhếch mép, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Tại sao ư? Thanh Hà, cô quá ngây thơ rồi. Kế hoạch này, tôi và Thanh Lam đã vạch ra từ rất lâu rồi."
Thanh Lam. Cái tên đó như một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim cô. Em gái cùng cha khác mẹ của cô, người cô luôn yêu thương và bảo bọc. Cô ta bước ra từ bóng tối, mái tóc xoăn óng ả, chiếc váy lụa đỏ ôm sát thân hình quyến rũ, đôi mắt diễm lệ giờ đây long lanh đầy vẻ đắc thắng.
"Chị à, chị nghĩ mình thông minh lắm sao? Mấy năm qua, chị cứ đinh ninh tôi là đứa em gái yếu đuối, cần chị che chở? Haha... chị chỉ là con cờ thí mạng, một tấm bình phong hoàn hảo để Lâm Dật Quân dễ dàng thâu tóm gia sản nhà họ Cố mà thôi." Thanh Lam tiến đến, nhón gót, kề sát miệng vào tai cô, giọng nói ngọt ngào như mật độc: "Bây giờ thì xong rồi. Chị chết đi, cái thai trong bụng chị cũng chết, không còn ai cản đường tôi và anh Quân nữa."
"Thai... thai nhi?" Cố Thanh Hà mở to mắt, nước mắt hòa lẫn với máu và mồ hôi chảy dài trên gương mặt tái nhợt. Cô không biết mình có thai. Đứa con của cô và Lâm Dật Quân, đứa bé mà cô từng mơ ước, đã bị chính cha nó và dì nó vứt bỏ không thương tiếc?
Một cơn đau thấu trời xuyên thẳng từ bụng lên não. Máu tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn nhà. Cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng bao trùm lấy cô. Cô nhìn Lâm Dật Quân, nhìn Thanh Lam, hai kẻ mà cô đã dùng cả sinh mệnh để yêu thương và bảo vệ, giờ đây đang cười nhạo trên sự đau khổ của cô.
"Nếu có kiếp sau..." Giọng cô yếu ớt, đứt quãng, từng từ như được khắc vào xương tủy. "...ta nhất định... sẽ biến các ngươi... thành tro tàn..."
