Mùi bùn lầy tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, bóp nghẹt từng thớ thịt. Khóe môi tôi co giật, cố gắng nuốt xuống ngụm máu tươi trào ngược. “Thanh Vân… tại sao?” Giọng tôi khản đặc, như thể hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ vụn trong cổ họng. Ánh mắt tôi cố định vào gương mặt xinh đẹp, giờ đây vặn vẹo đầy vẻ khinh miệt của người em gái mà tôi đã từng yêu thương hơn cả sinh mạng mình.
“Tại sao ư? Chị đáng ra không nên tồn tại, chị biết không, Mộc Trà?” Thanh Vân cười khẩy, bàn chân thon thả giẫm lên bàn tay đang cố gắng bấu víu vào mép cống, từng chút, từng chút nghiền nát những ngón tay đã từng một thời lướt trên phím đàn dương cầm. “Mọi thứ của chị – từ cái tên Mộc Trà tầm thường cho đến Gia tộc họ Phạm danh giá – đều là của tôi. Chị chỉ là cái bóng, một kẻ ngáng đường.”
Bên cạnh Thanh Vân, Lâm Phong – người chồng mà tôi đã dốc hết tâm can yêu thương, tin tưởng – đứng đó, lạnh lùng như một pho tượng đá. Ánh mắt hắn không một chút dao động, thậm chí còn ánh lên tia chán ghét khi nhìn tôi. Hóa ra, tình yêu, sự tận tụy của tôi, tất cả đều là trò hề. Hắn cấu kết với Thanh Vân, biến tôi thành con rối, hút cạn giá trị cuối cùng rồi vứt bỏ như một món đồ cũ.
“Cha… mẹ… họ sẽ không tha cho các người!” Tôi gằn từng chữ, cảm giác đau đớn không chỉ thể xác mà còn là linh hồn.
Thanh Vân bật cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong đêm tối lạnh lẽo, ghê rợn như tiếng quỷ dạ xoa. “Cha mẹ? Chị vẫn còn ngây thơ vậy sao? Chị nghĩ ai đã giúp tôi dàn xếp mọi chuyện? Ai đã phong tỏa toàn bộ tài sản của chị? Ai đã để chị chết một cách ‘tự nhiên’ trong cái tai nạn xe hơi chết tiệt đó mà không ai nghi ngờ?”
Cơn đau thấu xương từ những vết thương trên người không bằng một phần mười cơn đau từ sự phản bội. Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của Thanh Vân, của Lâm Phong. “Nếu có kiếp sau… nếu có… ta sẽ khiến các người trả giá gấp vạn lần. Gia tộc này… sẽ là của riêng ta. Các người sẽ không còn gì!”
Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ xa. Thanh Vân giật mình, vội vàng đẩy mạnh chân. Cơ thể tôi trượt sâu xuống lòng cống, dòng nước đen ngòm, lạnh lẽo nuốt chửng lấy tôi. Hơi thở cuối cùng đứt đoạn trong tiếng cười man rợ của Thanh Vân và ánh mắt trống rỗng của Lâm Phong.
Cái chết đến thật nhanh, kéo theo toàn bộ sự tuyệt vọng, thù hận.
