Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào cánh mũi, âm thanh máy thở đều đều kéo dài như sợi dây cuối cùng níu giữ linh hồn tôi ở lại trần thế. Mắt tôi dán chặt vào trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt hình mạng nhện chằng chịt như vận mệnh đời tôi. "Kết thúc rồi sao?" Tôi thầm thì, cổ họng khô khốc.
Kiếp trước, tôi, Đặng Nguyệt Ánh, đã chết ở tuổi 30, chết trong cô độc, kiệt quệ. Cha mẹ tôi? Họ là những nghệ sĩ sân khấu tài năng, nhưng lại là những con người độc hại đến tận xương tủy. Từ bé, họ đã gieo vào đầu tôi tư tưởng "con cái là tài sản", "phải hiếu thảo vô điều kiện". Họ ép tôi bỏ học ngành thiết kế, bắt tôi vào trường sân khấu, nơi tôi không có một chút đam mê. Họ dùng mọi lời lẽ cay nghiệt để thao túng tôi, biến tôi thành con rối kiếm tiền cho họ phung phí.
Họ ép tôi kết hôn với con trai nhà họ Trần – một gã công tử ăn chơi trác táng – chỉ vì món nợ cờ bạc của cha tôi. Tôi phản kháng, nhưng những giọt nước mắt, những lời van vỉ "vì bố mẹ" đã đánh gục tôi. Đêm tân hôn, tôi bị hắn đánh đập tàn nhẫn, rồi bị lừa ký vào giấy tờ chuyển nhượng toàn bộ tài sản. Khi tôi phát hiện ra, mọi thứ đã quá muộn. Tôi trở thành kẻ trắng tay, mang thân bệnh tật, bị gia đình chồng ruồng bỏ, bị cha mẹ quay lưng vì "làm mất mặt họ".
Cơn đau thắt ngực ập đến. Tim tôi ngừng đập. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy là khuôn mặt vô cảm của mẹ tôi qua khung cửa kính bệnh viện. Bà ta không một giọt nước mắt, chỉ thì thầm qua điện thoại: "Con bé chết rồi, may quá, không còn nợ nần gì nữa."
Một tiếng "Ting!" vang lên trong đầu. Rồi bóng tối nhấn chìm.
Tôi bàng hoàng mở mắt. Ánh nắng chói chang từ cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Mùi vải bông sạch sẽ, mùi hương nước hoa quen thuộc của mẹ tôi thoang thoảng. Tôi dụi mắt, thấy mình đang nằm trên chiếc giường màu hồng hello kitty, xung quanh là những món đồ chơi tuổi thơ.
Đây là... phòng tôi. Căn phòng tôi đã rời đi mười mấy năm trước.
Tôi chạy đến trước gương. Hình ảnh phản chiếu là một cô gái mười tám tuổi, làn da căng mịn, đôi mắt to tròn, ngây thơ đến lạ. Tôi đưa tay sờ lên má, lên cổ, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim non trẻ.
Tôi sống lại rồi! Quay về năm tôi 18 tuổi, cái năm tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, chuẩn bị bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Cái năm mà tôi đã mắc sai lầm lớn nhất đời mình: nghe lời cha mẹ, từ bỏ ước mơ, rẽ sang con đường đầy bi kịch.
