Từng đợt lửa liếm láp da thịt, xé tan màng nhĩ, nuốt chửng hơi thở. Khói đen ngòm bốc lên từ ngôi nhà thân yêu của tôi, nơi tôi đã từng tin là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là lò hỏa táng. Hơi thở ngày càng khó khăn, lồng ngực bỏng rát. Tiếng cười đắc thắng của Thảo Vy – cô em gái tôi cưu mang, và cả của Hùng – người chồng đầu ấp tay gối, vọng lại qua làn khói.
"Chị à, chị đi thanh thản nhé. Công ty của chị, tiền của chị, và cả người đàn ông của chị... tất cả đều là của em!" Giọng Thảo Vy the thé, chát chúa như tiếng quỷ dữ. Hùng, người đàn ông tôi từng tin tưởng hơn sinh mạng, chỉ đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi chìm dần trong biển lửa. Không một chút xót thương, không một chút hối hận.
Con tôi... bé Lam... tôi đã gửi nó đến nhà ngoại tối qua. May mắn duy nhất trong biển bi kịch này. Nhưng đứa con trong bụng tôi, cái thai ba tháng đang lớn dần từng ngày, nó đang cùng tôi chịu sự giày vò này. Một tia hy vọng le lói vụt tắt khi lửa táp vào bụng, cơn đau xé toạc mọi giác quan.
Tôi không cam tâm! Bảy năm, tôi đã đổ hết tâm huyết để gây dựng Hùng thành giám đốc một công ty phần mềm, mang về cho Thảo Vy cuộc sống sung túc, cho cha mẹ già một căn nhà khang trang. Đổi lại, tôi nhận được gì? Sự phản bội tàn độc đến tận xương tủy.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi sự sống chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh, tôi ngước nhìn trần nhà đang sụp đổ. Máu và nước mắt hòa vào nhau. Một lời thề câm lặng bật ra từ sâu thẳm linh hồn: "Nếu có kiếp sau, dù phải hóa thành quỷ dữ, ta cũng sẽ khiến các ngươi phải trả giá gấp trăm lần! Tất cả những gì các ngươi cướp đi, ta sẽ đoạt lại, từng chút một!"
Cơn đau buốt xuyên thấu, ánh sáng vụt tắt. Tôi ngỡ mình đã chết, đã tan biến trong biển lửa hận thù.
Nhưng rồi... một cảm giác mát lạnh lạ lùng xộc vào khứu giác. Mùi hoa sữa thoang thoảng. Mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn phòng cũ kỹ của mình. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên tấm lịch treo tường. "Thứ Ba, ngày 10 tháng 10 năm 2026."
2026? Không thể nào! Hôm nay phải là năm 2030, ngày giỗ thứ bảy của mẹ tôi, ngày tôi bị Thảo Vy và Hùng hãm hại. Tôi bật dậy, nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ y hệt như bốn năm về trước, khi tôi vừa tốt nghiệp đại học, tràn đầy hoài bão và tin yêu.
