Hơi thở cuối cùng đứt đoạn, vị kim loại tanh tưởi tràn ngập khoang miệng, tôi cảm nhận rõ ràng lưỡi dao lạnh lẽo rút ra khỏi lồng ngực. Máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ chiếc váy cưới trắng tinh, loang lổ như một bông hồng dại bị vò nát. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, nghe như khúc ca khải hoàn cho kẻ thủ ác. Trước mắt tôi, gương mặt gã chồng sắp cưới – Giang Thế Quân, và người em gái cùng cha khác mẹ – An Hạ, hiện lên méo mó. Nụ cười của chúng, hả hê và ghê tởm, in sâu vào đáy mắt tôi.
“Chị à, chị đi rồi, vị trí của chị… sẽ là của em. Cảm ơn chị đã hy sinh.” Giọng An Hạ ngọt ngào như mật, nhưng từng lời lại như gai nhọn đâm vào tim tôi.
Giang Thế Quân, người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh, từng hứa sẽ cho tôi một gia đình hạnh phúc, một tương lai rạng rỡ. Nhưng giờ đây, hắn chỉ đứng đó, thờ ơ nhìn tôi giãy giụa trong vũng máu của chính mình. Sự phản bội này, còn đau hơn cái chết ngàn lần.
“Nếu có kiếp sau… ta nguyện hóa thành quỷ dữ, xé nát từng kẻ đã chà đạp ta!”
Lời nguyền rủa bật ra từ cổ họng khô khốc, cùng lúc đó, bóng tối vô tận bao trùm. Tôi tưởng mình đã tan biến.
Nhưng rồi, một ánh sáng chói lòa xé tan màn đêm, kéo tôi trở về. Tôi mở mắt, đầu óc quay cuồng. Trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Đây là bệnh viện… nhưng không phải phòng cấp cứu lạnh lẽo tôi từng trải qua.
“Tiểu Thư An Dao, cô tỉnh rồi ư? Tốt quá!” Một cô y tá trẻ reo lên, nét mặt đầy vẻ nhẹ nhõm.
Tiểu thư An Dao? Cái tên này quen thuộc đến lạ. Tôi đưa tay lên, chạm vào gương mặt. Làn da mềm mại, mái tóc dài óng ả, không hề có vết sẹo thảm khốc của tai nạn kiếp trước. Tôi nhìn xuống, bàn tay thon dài, móng tay được cắt tỉa cẩn thận. Đây… không phải tôi của lúc hấp hối.
“Hôm nay là ngày bao nhiêu?” Giọng tôi khàn đặc, nhưng không còn là tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
“Dạ, ngày 10 tháng 8 năm 2026 ạ.”
Năm 2026! Tôi giật bắn người. Đó là ba năm trước khi tôi bị Giang Thế Quân và An Hạ hãm hại, trước khi công ty gia đình sụp đổ, trước khi tôi mất đi tất cả! Tôi đã trở lại!
