Mưa xối xả, hòa cùng máu, rửa trôi hết thảy hy vọng cuối cùng của tôi. Từng giọt lạnh lẽo xuyên thấu làn da, găm vào tận xương tủy, nhưng không đau đớn bằng vết dao đâm chí mạng từ chính người tôi tin tưởng nhất.
"Mày xứng đáng với kết cục này, Hạ Lam! Kẻ ngu ngốc như mày, lại dám mơ mộng xây dựng đế chế riêng?" Giọng nói của Nguyễn Tuấn, đồng nghiệp kiêm "bạn thân" của tôi, vang lên đầy khinh bỉ. Bên cạnh hắn, ả Bạch Linh, người yêu cũ của tôi, nay đã là thư ký riêng của hắn, mỉm cười đắc thắng. Đôi mắt long lanh của ả nhìn tôi như nhìn một con chó hoang đang giãy chết.
Công ty Hạ Thị, đứa con tinh thần tôi dành cả tuổi thanh xuân gây dựng, nay đã tan tành dưới tay bọn chúng. Hợp đồng bị hủy, đối tác quay lưng, mọi tài sản bị phong tỏa. Tôi, từ một CEO được ngưỡng mộ, giờ đây chỉ còn là kẻ trắng tay, mang án oan tham ô, và sắp phải đối mặt với cái chết trong một con hẻm tối tăm, lạnh lẽo.
"Tụi bay… khốn nạn!" Tôi cố gào lên, nhưng chỉ bật ra những tiếng khạc huyết. Máu trào ra từ vết thương, nhuộm đỏ cả bộ vest đen tôi từng tự hào. Tôi cảm thấy linh hồn mình đang dần thoát ly khỏi thể xác rách nát này.
Bạch Linh bước tới, dùng mũi giày cao gót dẫm lên bàn tay đang cố níu lấy sự sống của tôi. "Đừng trách bọn tao, trách mày quá ngây thơ. Mày nghĩ chỉ có tài năng là đủ để sống sót trong giới kinh doanh này sao? Mày không biết, thứ mày cần là thủ đoạn... và một người đàn ông đủ mạnh để bảo vệ mình."
Lời nói của ả như những mũi kim độc, đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nhớ lại những đêm thức trắng để hoàn thành dự án, những lần từ chối cơ hội tốt hơn để giữ lời hứa với Tuấn, những nụ cười ấm áp tôi dành cho Linh, tin rằng chúng tôi là một đội. Tất cả chỉ là dối trá.
"Nếu có kiếp sau..." Tôi thều thào, hơi thở đứt quãng. "Nếu có kiếp sau... ta nhất định... sẽ khiến tụi bây phải trả giá gấp vạn lần!"
Con dao một lần nữa xoáy sâu vào ngực. Mắt tôi tối sầm. Âm thanh cuối cùng tôi nghe được là tiếng cười man rợ của Tuấn và Linh, hòa cùng tiếng mưa gầm.
* * *
Cạch!
