Mùi máu tanh nồng xộc vào khoang mũi, lạnh buốt đến tận xương tủy. Trần nhà trắng toát mờ dần, rồi hóa thành một vũng lầy đen kịt nuốt chửng linh hồn ta. Ta nghe tiếng mình thoi thóp, từng hơi thở như tiếng rên xiết của một con thú bị thương. Đau đớn không phải ở vết đâm chí mạng, mà ở trái tim tan nát.
"Tiểu An, em tin chị mà? Sao chị lại làm vậy?" Giọng ta thều thào, yếu ớt đến mức chính ta cũng không nhận ra.
Đứng bên giường, Nguyễn An, người em gái cùng cha khác mẹ mà ta hết lòng yêu thương, nở nụ cười ác độc. Ánh mắt em ta không còn vẻ ngây thơ, mà ánh lên sự hả hê tột độ. "Chị? Em đâu có chị. Từ ngày ba cưới mẹ chị, em đã biết, chị là cái gai trong mắt em rồi."
Bên cạnh Nguyễn An là chồng ta, Trần Phong. Hắn ta nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Hạ An, cô không nên trách An An. Cô tự biết mình đã làm gì mà."
Làm gì? Ta đã làm gì cơ chứ? Cả đời ta, từ lúc cha mẹ ly hôn, ta luôn cố gắng sống thật tốt, thật hoàn hảo để không ai phải thất vọng. Ta nhường nhịn Nguyễn An mọi thứ, từ cái váy đẹp nhất đến vị trí giám đốc điều hành công ty gia đình. Ta yêu Trần Phong hơn cả sinh mệnh, dâng hiến tất cả những gì ta có. Nhưng đổi lại là gì? Là lời buộc tội ngoại tình, là chứng cứ giả mạo, là vụ tai nạn xe thảm khốc mà chỉ ta chết.
Con ta… con của ta đâu? Ta cố gắng đưa tay tìm kiếm, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Nguyễn An bước tới, ghé sát tai ta. "Đứa bé đó… nó là vật cản. Yên tâm, chị sẽ được đoàn tụ với nó sớm thôi."
Lời nói đó như lưỡi dao xoáy sâu vào vết thương. Con của ta, giọt máu của ta, đã bị chúng sát hại. Nước mắt ta chảy ngược vào trong, mặn chát và đắng cay. Hận thù bùng cháy, thiêu rụi chút hy vọng cuối cùng. "Nguyễn An, Trần Phong… nếu có kiếp sau, ta thề… ta sẽ khiến các ngươi… sống không bằng chết!"
Cơn đau như xé toạc linh hồn, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
…
"Dậy đi Hạ An, con bé này ngủ như chết vậy!"
Tiếng mẹ gọi, nhẹ nhàng và ân cần, nhưng lại khiến ta giật mình tỉnh giấc. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng quen thuộc. Chiếc bàn học đầy sách vở, chiếc giường đơn giản với bộ ga trải giường màu hồng nhạt. Tất cả… đều quá đỗi quen thuộc.
