Ánh trăng bạc trải dài trên mặt đất ẩm ướt, tạo nên một bức tranh huyền ảo giữa rừng sâu. Tiếng chim cú vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như những tiếng thở dài của quá khứ. Giữa đêm tối, một bóng người lặng lẽ lướt qua những tán cây, chân không chạm đất, mang theo hương vị của linh khí. Đó chính là Lâm Thiên, kẻ tự xưng là "Sát Thần."
Mặc dù chỉ mới mười tám tuổi, Lâm Thiên đã có một quá trình tu luyện không giống ai. Hắn không phải là thiên tài ngay từ khi sinh ra; ngược lại, hắn là một phàm nhân yếu đuối, phải nếm trải đủ mọi đau khổ trong cuộc sống. Nhưng chính những thử thách ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường và trái tim mạnh mẽ, không chịu khuất phục trước số phận.
Ngay từ nhỏ, hắn đã biết mình không mang trong mình dòng máu của những kẻ mạnh. Mỗi ngày, Lâm Thiên phải luyện tập chăm chỉ, từ việc học kiếm thuật đến việc hấp thu linh khí từ thiên nhiên. Dù không có bẩm sinh, nhưng hắn không bao giờ bỏ cuộc. Lần này, hắn đã quyết định tham gia vào một cuộc thí luyện nguy hiểm ở vùng rừng thiêng, nơi nổi tiếng với những bí cảnh chứa đựng linh đan và pháp bảo.
Bên cạnh hắn là một viên đá nhỏ, viên đá chứa đựng linh khí hùng hậu. Hắn đã dành nhiều tháng trời để tìm kiếm, cuối cùng cũng có được. Mỗi khi hắn ngồi thiền, cảm nhận linh khí từ viên đá lan tỏa khắp cơ thể, đau đớn nhưng cũng đầy khoái cảm. Hắn biết, chỉ cần vượt qua được giai đoạn Luyện Khí là có thể bắt đầu cuộc hành trình chinh phục những cảnh giới tiếp theo.
"Đạo hữu, liệu ngươi có chắc chắn về quyết định này không?" Giọng nói yếu ớt của một người bạn đồng hành vang lên. Đó là Tôn Hạo, một kẻ mơ mộng nhưng không thiếu can đảm. Hắn cũng đến tham gia thí luyện, nhưng không có quyết tâm như Lâm Thiên.
"Một cơ hội như vậy không thể bỏ lỡ," Lâm Thiên trả lời, ánh mắt kiên định, "Thần không thể mãi trên cao, và ta sẽ là người đưa chúng xuống."
Tôn Hạo không tin lắm, nhưng vẫn gật đầu. Hai người tiến sâu vào rừng, nơi những cây cổ thụ lớn vươn mình như những gã khổng lồ canh giữ bí mật của thiên nhiên. Họ chưa đi xa thì bỗng nghe tiếng động lạ, như có thứ gì đó đang chuyển động. Lâm Thiên lập tức dừng lại, nắm chặt thanh kiếm bên hông.
"Nếu có gì xảy ra, hãy nhớ, đừng đánh bạo," Tôn Hạo thì thầm, đôi mắt đầy lo lắng.
