Trong thế giới tu tiên rộng lớn, Vô Thượng Kiếm Tôn là một
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — U Ám Cốc: Kiếm Ý Chợt Bừng — Đọc thử miễn phí
Hít thở sâu một hơi, Mạc Vô Trần cảm nhận làn không khí ẩm lạnh, mang theo mùi đất mục và hơi sương của thung lũng, như những mũi kim châm nhẹ nhàng vào buồng phổi. Đây là U Ám Cốc, một vùng đất rậm rạp nằm ở rìa Tây của Thanh Vân Tông, nơi mà ngay cả những đệ tử Luyện Khí tầng cao cũng phải e dè. Đối với một đệ tử ngoại môn chỉ mới ở Luyện Khí tầng ba như hắn, việc đặt chân vào đây chẳng khác nào kẻ phàm nhân dạo bước giữa bầy mãnh thú. Nhưng con đường tu tiên, vốn dĩ không dành cho những kẻ hèn nhát.
"Tu tiên không phải là sống lâu hơn, mà là tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, là đối mặt với những giới hạn của bản thân, thấu hiểu cái 'ta' sâu thẳm nhất," Mạc Vô Trần thầm nhủ, lời dạy của sư phụ quá cố, người đã sớm khuất núi sau một lần đột phá thất bại, vang vọng trong tâm trí hắn. Đạo không chỉ là sức mạnh, mà là con đường, là lựa chọn. Mỗi bước đi trên con đường này đều là một cuộc đấu tranh, không chỉ với ngoại vật mà còn với chính nội tâm mình – với tham, sân, si, ái, hận. Hắn nhớ như in những đêm lạnh lẽo trong khu đệ tử ngoại môn, khi linh khí mỏng manh đến mức gần như không tồn tại, và mỗi lần hô hấp, mỗi lần luyện công đều là sự rút cạn ý chí đến tận cùng. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn là Mạc Vô Trần, dù thân phận thấp kém, nhưng ngọn lửa cầu đạo trong tim chưa từng lụi tàn.
Thân hình gầy gò của hắn lướt đi giữa những tán cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong ẩm ướt. Bước chân hắn nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, tựa như một bóng ma hòa vào màn sương mờ ảo. Ánh sáng mặt trời khó khăn lắm mới xuyên qua được tầng tầng lớp lớp tán lá, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng côn trùng vo ve, tiếng nước nhỏ giọt từ những phiến lá, xen lẫn tiếng gió rì rào như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên. Hắn siết chặt thanh trường kiếm cũ kỹ đeo bên hông. Thanh kiếm này không phải pháp bảo, chỉ là một binh khí phàm tục, nhưng nó đã gắn bó với hắn từ những ngày đầu, cùng hắn trải qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử với yêu thú cấp thấp.
Mục tiêu của hắn hôm nay là "Hắc Linh Thảo", một loại linh thảo hiếm hoi chỉ mọc ở những nơi âm u, ẩm ướt như U Ám Cốc, và cần thiết cho việc luyện chế "Trúc Cơ Đan Phụ Trợ" cấp thấp – thứ có thể giúp hắn tăng cơ hội đột phá lên Luyện Khí tầng bốn. Đột phá mỗi tầng cảnh giới Luyện Khí đều là một cửa ải, mỗi lần thành công đều là một lần sức mạnh tăng vọt. Và với hắn, mỗi tầng nhỏ đều là một thành quả vĩ đại, bởi tài nguyên hắn có được quá ít ỏi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đột nhiên, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác, khiến Mạc Vô Trần khẽ nhíu mày. Mùi máu tươi. Hắn lập tức nín thở, toàn bộ cơ bắp căng cứng. Ngón tay hắn chậm rãi lướt trên chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, đồng thời thần thức – dù còn yếu ớt – bắt đầu dò xét xung quanh. Luyện Khí tầng ba của hắn chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ vài trượng, nhưng đủ để cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật sống gần đó.
Một thân ảnh màu xám đen vụt qua trong tầm nhìn của hắn, ẩn hiện giữa những bụi cây dày đặc. "Thiết Giáp Lang," Mạc Vô Trần thầm gọi tên. Đây là một loại yêu thú cấp một, có lớp vảy cứng như thép bao phủ toàn thân và hàm răng sắc nhọn có thể dễ dàng xé nát thịt người. Một con Thiết Giáp Lang trưởng thành tương đương với một tu sĩ Luyện Khí tầng năm hoặc sáu. Đối với Mạc Vô Trần, đây là một đối thủ cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng hắn không sợ hãi. Trong mắt hắn, đó không phải là cái chết, mà là cơ hội. Lõi yêu thú của Thiết Giáp Lang có giá trị không nhỏ, và nếu may mắn, hắn còn có thể thu thập được một vài mảnh vảy cứng để luyện chế phòng cụ. Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Phàm nhân tu tiên, không thể có thiên phú thì phải dùng cơ duyên, không thể có cơ duyên thì phải dùng ý chí và sự cẩn trọng. Kẻ mạnh không nhất thiết là kẻ sống sót, kẻ sống sót nhất định là kẻ đủ thông minh và lì lợm."
Mạc Vô Trần hạ thấp người, toàn thân gần như dán sát xuống mặt đất ẩm ướt. Hắn không định đối đầu trực diện. Lợi thế của hắn là sự linh hoạt và khả năng ẩn nấp. Hắn quan sát con Thiết Giáp Lang. Nó đang cắn xé xác một con nai rừng, máu tươi còn vương vãi trên bộ lông xám đen của nó, nhuộm đỏ cả vũng đất. Tiếng xương vỡ vụn nghe rợn người. Con lang dường như đang đói bụng, hoàn toàn tập trung vào bữa ăn của mình, mất cảnh giác.
Đây là cơ hội.
Mạc Vô Trần di chuyển nhẹ nhàng, vòng qua một bụi cây rậm rạp, cố gắng tiếp cận từ phía sau con Thiết Giáp Lang. Hắn hít một hơi thật sâu, thu liễm toàn bộ khí tức, biến mình thành một phần của bóng tối và mùi hương của rừng rậm. Mỗi bước chân hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, đặt lên những phiến lá khô hoặc rêu ẩm để không gây ra tiếng động. Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn của cuộc săn. Mùi hôi tanh của máu và mùi lông thú ẩm ướt càng lúc càng rõ ràng, khiến Mạc Vô Trần gần như có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của con yêu thú.
Khi chỉ còn cách con lang khoảng ba trượng, hắn dừng lại. Khoảng cách này quá gần để rút lui, nhưng cũng quá xa để tung ra đòn chí mạng. Hắn cần một kế hoạch. Ánh mắt hắn lướt qua xung quanh, tìm kiếm địa hình có lợi. Hắn nhìn thấy một gốc cây cổ thụ bị sét đánh, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên thân cây. Bên cạnh đó, một tảng đá lớn bị rêu phong phủ kín, cao ngang thắt lưng hắn.
Mạc Vô Trần quyết định. Hắn sẽ dùng tảng đá làm điểm tựa, và vết nứt trên cây làm cái bẫy. Kế hoạch đã định, thần sắc hắn trở nên kiên định.
Hắn vận dụng pháp quyết "Phá Vân Kiếm", một bộ kiếm pháp cơ bản của ngoại môn Thanh Vân Tông, nhưng trong tay hắn lại mang một sắc thái khác biệt. Pháp lực yếu ớt của Luyện Khí tầng ba vận chuyển dọc theo kinh mạch, tập trung vào cánh tay và mũi kiếm. Hắn không ngưng tụ pháp thuật tấn công tầm xa, vì nó quá tốn kém và khó có thể xuyên qua lớp vảy của Thiết Giáp Lang. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn đánh cận chiến, quyết định dùng tốc độ để vượt qua sự phòng thủ của đối thủ.
Với một tiếng "vù" nhẹ, Mạc Vô Trần lao vọt tới. Tốc độ của hắn nhanh đến bất ngờ, như một mũi tên xé gió. Con Thiết Giáp Lang, dù đang mải mê với bữa ăn, vẫn phản ứng theo bản năng của loài săn mồi. Đầu nó ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tợn. Nó gầm lên một tiếng dữ tợn, âm thanh chấn động cả thung lũng, như muốn xé toang màng nhĩ.
Mạc Vô Trần không lùi bước. Hắn biết mình không có cơ hội thứ hai. Thanh trường kiếm trong tay hắn bỗng phát ra một luồng kiếm quang xanh biếc mờ nhạt, dấu hiệu của pháp lực được vận dụng đến cực hạn. Hắn nhắm vào điểm yếu duy nhất trên cơ thể Thiết Giáp Lang: chiếc cổ không được lớp vảy dày bảo vệ hoàn toàn.
"Phá Vân Nhất Kích!"
Kiếm quang xé gió, chém thẳng tới. Con Thiết Giáp Lang vung móng vuốt sắc bén như dao cạo tới đỡ, tạo ra một âm thanh chói tai "ken két" khi móng vuốt va chạm với kiếm. Mạc Vô Trần cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ truyền tới cánh tay, khiến hắn suýt chút nữa đánh rơi kiếm. Con lang nhân cơ hội vồ tới, thân hình to lớn phủ một cái bóng đen kịt lên người hắn. Mùi hôi tanh, gỉ sắt của máu cùng với hơi thở nóng hổi của yêu thú phả vào mặt hắn. Nó há cái hàm răng nanh nhọn hoắt ra, nhắm thẳng vào cổ họng hắn.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, mọi giác quan của Mạc Vô Trần bỗng trở nên cực kỳ nhạy bén. Thời gian dường như chậm lại. Hắn thấy rõ từng sợi lông trên mũi con lang, nghe rõ tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng nó, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ lớp vảy thép của nó. Hắn không hề hoảng sợ, thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đây chính là bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua vô số trận chiến.
Hắn nghiêng người sang một bên với tốc độ không tưởng, né tránh cú táp tử thần của Thiết Giáp Lang trong gang tấc. Hàm răng của con lang chỉ sượt qua vai hắn, xé rách một mảng áo. Cùng lúc đó, hắn đạp mạnh chân xuống đất, mượn lực xoay người, thanh kiếm xanh biếc lại lướt qua, nhắm vào phần mềm hơn ở bụng dưới của con yêu thú. Nhưng lớp vảy cứng rắn vẫn là một trở ngại.
"Gầm!"
Thiết Giáp Lang gầm lên giận dữ, nó không ngờ con mồi nhỏ bé này lại có thể né tránh và phản công linh hoạt đến vậy. Nó dùng đuôi quất mạnh vào Mạc Vô Trần. Chiếc đuôi cứng như roi thép quất thẳng tới, tạo ra tiếng xé gió đáng sợ. Mạc Vô Trần không thể né tránh hoàn toàn. Hắn nhanh chóng dùng kiếm chặn ngang, nhưng lực đánh quá mạnh, hắn bị hất văng ra xa, đập mạnh vào thân cây cổ thụ. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nhưng hắn cắn răng chịu đựng, không để lộ một tiếng rên rỉ. Hắn cảm thấy một mùi máu mặn chát tràn ra trong khoang miệng.
Trong khoảnh khắc bị đánh bật ra, Mạc Vô Trần đã kịp thời kích hoạt một lá phù chú phòng ngự cấp thấp, tạo ra một lớp màn ánh sáng mờ nhạt bao quanh cơ thể, giảm đi phần nào lực tác động. Tuy nhiên, nó cũng đã tiêu hao gần hết số pháp lực ít ỏi của hắn.
Con Thiết Giáp Lang thấy Mạc Vô Trần ngã xuống, cho rằng hắn đã bị thương nặng, nó không thèm tấn công tiếp mà chỉ nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt, như mèo vờn chuột. Nó chậm rãi tiến lại gần, cái đầu gật gù, chuẩn bị tung đòn kết liễu.
"Đúng như mình dự đoán," Mạc Vô Trần thầm nghĩ. Nét mặt hắn không biểu lộ chút sợ hãi nào. Hắn biết rằng yêu thú, dù mạnh mẽ, nhưng thường kiêu ngạo và chủ quan. Đây chính là sơ hở hắn chờ đợi. Hắn nhanh chóng ném một quả "Hoả Cầu Phù" đã được chuẩn bị sẵn từ trước vào một vũng bùn ẩm ướt gần đó.
"Bụp!"
Quả phù nổ tung, tạo ra một tiếng động chói tai và một làn khói trắng dày đặc bốc lên, che khuất tầm nhìn của con Thiết Giáp Lang trong giây lát. Con lang không ngờ tới chiêu này, nó gầm gừ bực tức, xoay đầu tìm kiếm Mạc Vô Trần. Mùi lưu huỳnh nồng nặc tràn ngập không khí.
Trong khi con Thiết Giáp Lang còn đang hoảng loạn, Mạc Vô Trần đã nhanh như chớp lao vọt tới cái gốc cây cổ thụ bị sét đánh mà hắn đã nhắm trước. Hắn dùng hết sức lực cuối cùng, nhảy lên tảng đá rêu phong, rồi bật mình lên cao hơn, lách mình vào cái khe nứt sâu hoắm trên thân cây. Đây là một khe nứt tự nhiên, vừa đủ để một người ẩn mình, nhưng lại rất hẹp, khiến con Thiết Giáp Lang to lớn không thể chui vào.
"Gầm! Gừ!" Con lang lúc này mới nhận ra mình bị lừa, nó gầm lên một tiếng giận dữ điên cuông, lao tới gốc cây. Nó dùng đầu húc mạnh vào thân cây, rồi dùng móng vuốt cào xé lớp vỏ cây mục nát. Cây cổ thụ rung chuyển dữ dội, bụi đất và rêu xanh bay tứ tung. Mạc Vô Trần cảm nhận rõ ràng sự rung động, từng mảng vỏ cây vỡ vụn rơi vào người hắn. Hắn cắn chặt răng, chịu đựng từng cú va đập.
Hắn biết mình không thể trốn mãi. Lớp vảy thép của con lang rất cứng, nhưng sâu trong khe nứt, hắn đã nhìn thấy một thứ. Một mảnh đá nhỏ, màu xanh lục, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt kỳ lạ. Đó là một phiến ngọc bích, và nó không đơn thuần là một hòn đá bình thường. Từ nó, Mạc Vô Trần cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết đến lạ thường, hoàn toàn khác biệt với linh khí tạp nham trong U Ám Cốc. Trái tim hắn đập mạnh, một cảm giác quen thuộc dấy lên trong hắn, cảm giác của một thứ "cơ duyên" đã từng được sư phụ nhắc đến.
Trong khi con Thiết Giáp Lang vẫn điên cuồng cào xé bên ngoài, Mạc Vô Trần dùng tay chạm vào phiến ngọc bích. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc cánh tay hắn, rồi len lỏi vào kinh mạch, thẳng tới đan điền. Linh khí trong cơ thể hắn bỗng dưng trở nên sôi trào, như được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô tận.
"Đây là..." Mạc Vô Trần kinh ngạc. Linh khí từ phiến ngọc bích này tinh thuần đến mức không cần phải qua tinh luyện, nó trực tiếp bồi bổ cho cơ thể hắn. Luyện Khí tầng ba của hắn, vốn đã đạt tới đỉnh phong nhưng thiếu linh khí để đột phá, nay lại cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy linh khí ào ạt chảy vào đan điền như thác đổ, kinh mạch giãn nở đau đớn nhưng đồng thời lại có cảm giác cực kỳ thoải mái, như được giải phóng. Từng tế bào trong cơ thể hắn rung lên bần bật, như đang khao khát hấp thụ nguồn linh khí tinh thuần này. Cảm giác vật lý này cực kỳ mãnh liệt, như thể toàn bộ cơ thể hắn đang được đúc lại từ bên trong.
"Sắp đột phá?" Mạc Vô Trần không thể tin được. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo này, hắn lại có dấu hiệu đột phá. Đây là khoảnh khắc sống chết, một sự mạo hiểm cực lớn. Nếu thành công, hắn sẽ có thêm sức mạnh để đối phó với con Thiết Giáp Lang. Nhưng nếu thất bại, linh khí hỗn loạn sẽ phá hủy kinh mạch, hắn sẽ trở thành phế nhân, hoặc tệ hơn là bỏ mạng tại đây.
Con Thiết Giáp Lang bên ngoài vẫn không ngừng gầm gừ, móng vuốt của nó đã cào rách một mảng lớn thân cây, nó sắp sửa có thể thò đầu vào được. Mùi rỉ sét của máu và mồ hôi trên người Mạc Vô Trần hòa quyện với mùi ẩm mục của gỗ, khiến hắn gần như ngạt thở.
Không còn lựa chọn nào khác! Hắn cắn chặt răng, nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý hấp thu linh khí từ phiến ngọc bích. Cùng lúc đó, một dòng ý niệm cổ xưa, mơ hồ nhưng sắc bén, bỗng dưng truyền thẳng vào tâm trí hắn từ phiến ngọc bích. Đó không phải là một công pháp, mà là một loại cảm ngộ về "Kiếm Đạo", về sự sắc bén, về sự vĩnh hằng, về sự vượt qua mọi giới hạn. "Vô Thượng Kiếm Đạo... Vạn vật đều có kiếm ý... Ngưng tụ... Cắt đứt..." Những từ ngữ rời rạc nhưng mang một sức mạnh ghê gớm, vang vọng trong tâm thức hắn.
Khi ý niệm về Kiếm Đạo đó chạm vào tâm trí Mạc Vô Trần, hắn chợt cảm thấy một điều gì đó bên trong mình bùng cháy. Không phải là linh khí, mà là một thứ ý chí, một tinh thần không thể bị khuất phục. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi, sự đau đớn tan biến, thay vào đó là một nguồn sức mạnh mới, không chỉ là pháp lực mà là một thứ "ý chí kiếm đạo" đang dần thành hình.
Tiếng gầm của Thiết Giáp Lang càng lúc càng gần. Lớp vỏ cây cuối cùng cũng bị nó cào rách, đầu nó thò vào khe nứt, đôi mắt đỏ ngầu
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Kiếm Mộ Vô Danh, Họa Phước Giao Hoà
10,780 từ
🔒 Đăng nhập
7
Kiếm Trủng Cổ Tộc: Thanh Âm Viễn Cổ
5,269 từ
🔒 Đăng nhập
8
Huyết Nguyệt Hiện Thế: Lời Nguyền Thức Tỉnh
13,317 từ
🔒 Đăng nhập
9
Thái Cổ Tàn Tích: Lời Nguyền Sâu Thẳm
12,390 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thâm Sơn Thức Tỉnh: Huyết Nộ Cấm Địa
8,460 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Nộ Cấm Địa: Huyết Thụ Bí Mật
10,817 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Thụ Bùng Nổ
10,417 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Thụ Sinh Mệnh Kiếm
10,100 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Kiếm Tranh Phong, Sinh Tử Nhất Tuyến
7,813 từ
🔒 Đăng nhập
16
Kiếm Vực Huyết Ám, Sinh Tử Một Đao
10,991 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kiếm Tâm Bất Diệt, Huyết Hải Phá Phàm
12,488 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kiếm Huyết Phá Huyết Hải
8,805 từ
🔒 Đăng nhập
19
Huyết Nộ Hồi Sinh: Kiếm Tâm Chí Đạo
10,432 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?