"Này thằng ăn hại, mày định bám váy mẹ già đến bao giờ nữa hả?"
Tiếng chửi đổng the thé của bà cô ruột vọng xuyên qua lớp cửa gỗ đã mối mọt, đánh thẳng vào tai Trần Phong đang loay hoay trong bếp. Mùi cá kho riềng thơm nức mũi cũng không át nổi sự chua chát trong lòng hắn. Hắn vừa tốt nghiệp ngành Kỹ sư phần mềm từ HUST, nhưng vận đen đeo bám. Mẹ bệnh nặng, bao nhiêu tiền tích cóp đều đổ vào viện phí. Giờ đây, hắn phải làm thêm đủ nghề, từ Grab giao hàng đến phụ bếp lậu, để trang trải. Nhưng với người ngoài, hắn vẫn là thằng thất nghiệp, gánh nặng của gia đình.
Hôm nay là sinh nhật mẹ. Trần Phong quyết định làm món cá kho riềng mẹ thích nhất, dù trong túi chỉ còn vỏn vạn 200 nghìn. Bà cô, lúc nào cũng dòm ngó mảnh đất nhỏ của mẹ con hắn, lại đúng lúc ghé thăm, mang theo đứa con trai Phùng Đức đang diện nguyên cây Gucci. Đức, kẻ từng trượt đại học và giờ lại phô trương kiếm được tiền nhờ "startup crypto", khinh khỉnh nhìn hắn.
"Ê Phong, nghe nói mày giờ đi ship đồ ăn à? Hay quá nhỉ. Anh mày tháng kiếm vài trăm củ, tiếc là không có việc gì cho mày làm đâu." Đức cười nhếch mép, cố ý khoe chiếc Rolex Grand trên cổ tay.
Trần Phong siết chặt con dao thái rau, lồng ngực nóng ran. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu tủi nhục dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc muốn bùng nổ. Hắn nhìn lên bàn thờ, nơi tấm ảnh cha mỉm cười. "Cha ơi, con phải làm sao đây?"
Đúng lúc đó, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu hắn, rõ ràng như tiếng chuông nhà thờ:
**Đinh!**
**[Hệ Thống Ẩm Thực Vô Địch kích hoạt thành công!]**
**[Chào mừng Ký Chủ Trần Phong!]**
Trần Phong giật mình, con dao suýt nữa rơi xuống đất. Hắn dụi mắt, tưởng mình nghe nhầm, nhưng giọng nói lạnh lùng kia lại tiếp tục vang lên.
**[Nhiệm vụ tân thủ: Chế biến món "Cá Kho Riềng Vô Địch" để kỷ niệm sinh nhật mẹ Ký Chủ.]**
**[Phần thưởng: 100,000,000 VNĐ tiền mặt, Gói Nguyên Liệu Thần Cấp, Kỹ Năng Nấu Ăn Sơ Cấp (max), Thuộc Tính: Khứ Bệnh Dưỡng Sinh (cải thiện sức khỏe tức thì).]**
