Trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên, vận mệnh của
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phàm Nhân Bất Diệt Chi Khí — Đọc thử miễn phí
Vận mệnh của Lâm Phàm, một phàm nhân bị ruồng bỏ, hóa ra lại nằm gọn trong một chiếc lá mục nát, trôi nổi giữa dòng thác cuộn xiết của cõi tu tiên.
Trong cái lạnh cắt da của buổi sớm, sương trắng giăng mắc như tấm màn lụa che phủ đỉnh Thanh Loan, nơi Thanh Vân Tông – một tiểu tông môn đang dần lụi tàn – tọa lạc. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi thanh đạm của linh thảo xen lẫn mùi khét lẹt của hương cúng cũ kỹ quẩn quanh hành lang đá mục nát. Lâm Phàm, một đệ tử ngoại môn chỉ mới Luyện Khí tầng ba, đang lầm lũi khuân những bao tải linh gạo nặng trịch lên kho tàng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, cơ bắp đau nhức, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, chất chứa một sự kiên nghị lạ thường, không hề phù hợp với vẻ ngoài gầy gò, xanh xao của một thiếu niên mười sáu tuổi.
"Phàm nhân, làm nhanh tay lên! Giờ Thìn đã cận kề, nếu còn chậm trễ, ngươi biết hình phạt là gì rồi đấy!" Một tiếng quát the thé vang lên, kèm theo là ánh nhìn khinh bỉ của tên giám sự Trương Hải, Luyện Khí tầng năm, người đang chống nạnh đứng dựa vào cột đá, tay áo lụa là tung bay theo gió. Hắn nhấp ngụm linh trà, khinh khỉnh ném ánh mắt về phía Lâm Phàm, như thể đang nhìn một con kiến.
Lâm Phàm không đáp lời, chỉ siết chặt dây thừng đang quấn quanh vai, đầu cúi thấp. Hắn đã quá quen với những lời sỉ vả như vậy. Trong Thanh Vân Tông, nơi linh căn kém cỏi như hắn bị coi là phế vật, mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn. Nguồn tài nguyên ít ỏi, linh khí thưa thớt, mọi cơ hội tu luyện đều dành cho những kẻ có thiên phú tốt hơn. Đối với Lâm Phàm, để vượt qua cảnh giới Luyện Khí tầng ba đã là một kỳ tích, một kết quả của những đêm dài cắn răng chịu đựng đau đớn, hấp thu từng chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong hang đá lạnh lẽo dưới chân núi.
Hắn hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh khí đang hỗn loạn trong kinh mạch. Mỗi lần vận chuyển linh gạo, linh lực trong người hắn đều tiêu hao đáng kể, khiến quá trình tu luyện của hắn chậm lại càng thêm chậm. "Phàm nhân." Hắn thầm nhẩm lại cái từ đó trong đầu. Nó không chỉ là một lời miệt thị, mà còn là bản chất của hắn. Không có linh căn thượng phẩm, không có thiên tài ngút trời, hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc tu tiên. Nhưng liệu một hạt cát có thể trở thành một tảng đá, rồi một ngọn núi sừng sững không? Câu hỏi đó, đã trở thành ngọn lửa âm ỉ trong lòng hắn, thúc đẩy hắn không ngừng tiến lên.
Mặt trời bắt đầu hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt lên những vách đá rêu phong. Lâm Phàm hoàn thành công việc của mình, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, hai chân run rẩy. Trương Hải hừ lạnh một tiếng, rồi quay lưng đi, không thèm nhìn lại. Lâm Phàm không vội rời đi. Hắn nán lại, đôi mắt tinh anh lướt qua những bao linh gạo. Một khe nứt nhỏ trên bao tải cuối cùng, để lộ ra những hạt gạo mẩy, sáng bóng. Đó là linh gạo thượng phẩm, chỉ dành cho nội môn đệ tử. Hắn vội vàng nhặt một vài hạt, giấu kỹ vào túi áo. Đây là nguồn linh khí hiếm hoi mà hắn có thể "trộm" được, để tiếp tục con đường tu luyện gian nan của mình. Hắn biết hành động này đầy rủi ro, nhưng sự khao khát sống, khao khát mạnh hơn đã lấn át mọi nỗi sợ hãi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Sau khi trở về căn động phủ tồi tàn của mình – một hốc đá ẩm thấp, lạnh lẽo, Lâm Phàm liền ngồi xếp bằng. Hắn lấy ra mấy hạt linh gạo, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay. Mùi hương dịu nhẹ, thanh mát của linh khí tỏa ra, xoa dịu phần nào sự mệt mỏi của hắn. Hắn bắt đầu vận chuyển "Vô Danh Khí Quyết", công pháp nhập môn cơ bản nhất mà bất cứ đệ tử nào cũng được truyền thụ. Từng sợi linh khí từ linh gạo bị hút vào cơ thể, len lỏi qua các kinh mạch đã được mở, hòa vào đan điền. Cảm giác này không hề dễ chịu, giống như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, rồi lại như dòng nước lũ cuộn trào trong những con suối hẹp. Hắn nghiến răng chịu đựng, trán lấm tấm mồ hôi.
Đột nhiên, trong lúc linh khí đang vận chuyển, Lâm Phàm cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, tinh khiết hơn hẳn linh khí thông thường, len lỏi vào đan điền của hắn. Hắn giật mình, vội vàng kiểm tra nội thị. Nó không phải linh khí, mà là một loại khí tức xa lạ, nằm im lìm trong đan điền, dường như đang "ăn mòn" linh khí của hắn, nhưng lại không gây hại, ngược lại còn khiến kinh mạch hắn trở nên kiên cố hơn. Đây là điều chưa từng xảy ra trước đây. Ánh mắt Lâm Phàm nheo lại. Hắn nhớ lại một câu chuyện cổ mà hắn tình cờ đọc được trong một cuốn sách cũ nát: "Vạn vật sinh linh, tất hữu dị tướng. Kẻ tu tiên nghịch thiên cải mệnh, tất gánh chịu tai ương, cũng tất hữu cơ duyên bất ngờ."
Cảm giác khó chịu qua đi, thay vào đó là một sự thanh tẩy nhẹ nhàng. Khi linh khí dần lắng xuống, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn, tinh thần minh mẫn hơn. Mặc dù vẫn là Luyện Khí tầng ba, nhưng linh lực trong đan điền hắn dường như đã được "nén" lại, trở nên tinh thuần hơn. "Chắc hẳn đây là tác dụng của linh gạo thượng phẩm," hắn tự nhủ, mặc dù vẫn cảm thấy có gì đó khác lạ. Hắn đứng dậy, vung nhẹ tay. Một luồng gió nhẹ thoảng qua, và hòn đá nhỏ trước mặt hắn khẽ rung rinh. Trước đây, hắn phải dùng ba phần lực mới làm được điều này. Sức mạnh của hắn dường như đã tăng lên một chút, một sự tăng trưởng tinh vi mà chỉ kẻ nào đã quen thuộc với cơ thể mình đến từng thớ thịt mới có thể nhận ra.
Đêm đến, Lâm Phàm ra khỏi động phủ. Hắn cần tìm kiếm thêm linh dược để cải thiện việc tu luyện. Dưới ánh trăng mờ ảo, dãy Thanh Loan hiện lên như một con rồng khổng lồ đang ngủ yên. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Hắn đi về phía Vực Khô Hạn, một khu vực cấm địa của Thanh Vân Tông. Khu vực này được cho là có yêu thú ẩn nấp, và linh khí khô cạn, nhưng cũng chính vì thế mà ít người lui tới, đồng thời có thể ẩn chứa những linh thảo độc đáo, thích nghi với môi trường khắc nghiệt.
Mỗi bước chân của Lâm Phàm đều nhẹ như mèo, đôi mắt hắn lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá. Hắn không vội vàng, mà cẩn trọng quan sát. Một tu sĩ Luyện Khí tầng ba đơn độc tiến vào Vực Khô Hạn chẳng khác nào tự sát. Hắn phải dựa vào sự tinh ý và kinh nghiệm của mình để sinh tồn. Mùi ẩm ướt của đất xen lẫn mùi lạ lùng của kim loại và cỏ khô. Bỗng, hắn dừng lại. Mũi hắn khẽ động. Một mùi tanh nhẹ, nhưng sắc bén. Mùi của máu tươi.
Hắn nấp vào một tảng đá lớn, vận khí ngưng thần, lắng nghe. Tiếng gầm gừ khẽ khàng, kèm theo tiếng cào cấu trên đá. "Yêu thú," hắn thầm nghĩ. "Dường như nó đang bị thương." Lâm Phàm không ngu ngốc. Hắn không có ý định liều mạng chiến đấu với một con yêu thú bị thương, vì yêu thú bị thương thường điên cuồng và nguy hiểm hơn. Nhưng hắn biết rằng, nơi có yêu thú sinh sống, đặc biệt là những nơi chúng bị thương hoặc chiến đấu, thường ẩn chứa những vật phẩm quý giá.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, núp mình sau những thân cây cổ thụ rêu phong. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn giật mình. Một con Hắc Lân Báo, yêu thú cấp hai (tương đương tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ), đang nằm gục bên vách đá, hơi thở thoi thóp. Thân hình nó phủ đầy những vết thương lớn, máu đen chảy ra lênh láng, thấm đẫm mặt đất. Có vẻ như nó vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Điều khiến Lâm Phàm chú ý không phải là con Hắc Lân Báo, mà là thứ nó đang canh giữ. Giữa vách đá dựng đứng, nơi móng vuốt của Hắc Lân Báo bấu chặt, có một cụm linh thảo xanh biếc, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. "Tử Diệp Thảo!" Lâm Phàm thốt lên trong lòng. Đây là linh dược thượng phẩm, có khả năng tăng cường kinh mạch, giúp tu sĩ Luyện Khí đột phá bình cảnh.
Hắn nén lại hơi thở, trái tim đập thình thịch. Đây là cơ duyên ngàn năm có một! Nhưng con Hắc Lân Báo, dù bị thương nặng, vẫn là một đối thủ đáng gờm. Ngay cả một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong cũng khó lòng đối phó, huống chi hắn chỉ mới tầng ba. Tuy nhiên, sự khao khát Tử Diệp Thảo, và khao khát mạnh hơn đã thôi thúc hắn. Hắn không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Lâm Phàm bắt đầu quan sát kỹ lưỡng địa hình xung quanh. Vách đá cheo leo, dưới chân là một khe nứt sâu thẳm. Phía trên có một tảng đá lỏng lẻo, chỉ chực rơi xuống. Hắn nhớ lại một câu nói của một trưởng lão trong tông môn, "Thắng bại không ở linh lực mạnh yếu, mà ở ý chí kiên cường và mưu trí hơn người."
"Phải làm thế nào đây?" Hắn tự hỏi. "Chiến đấu trực diện là tìm chết. Chạy trốn là bỏ lỡ cơ duyên. Phải tìm một con đường khác!"
Hắn nhìn lại con Hắc Lân Báo. Mặc dù bị thương, nhưng đôi mắt vàng rực của nó vẫn toát lên vẻ hung tợn. Nó gầm gừ yếu ớt, như một lời cảnh cáo cuối cùng. "Nó đang bảo vệ Tử Diệp Thảo... hay là thứ gì khác nữa?" Lâm Phàm nảy ra một ý nghĩ. Yêu thú cấp cao thường có thói quen cất giữ những vật phẩm quý giá nhất của mình gần nơi trú ẩn.
Hắn quyết định không đối đầu trực tiếp. Hắn lặng lẽ lùi lại, tìm một con đường vòng lên phía trên vách đá. Từng tảng đá lởm chởm, gai nhọn của cây leo cào vào da thịt hắn, nhưng hắn không quan tâm. Cảm giác đau đớn chỉ càng làm tinh thần hắn thêm tỉnh táo. Hắn nhắm đến tảng đá lỏng lẻo kia. Kế hoạch của hắn là tạo ra một trận lở đá nhỏ, khiến con Hắc Lân Báo mất tập trung và có thể bị chôn vùi một phần.
Lên đến vị trí, Lâm Phàm cẩn thận dùng một cây gậy gỗ mục nát mà hắn tình cờ nhặt được, chọc vào chân tảng đá. Cát bụi rơi lả tả. Hắn tập trung linh lực vào cánh tay, từng thớ cơ bắp căng cứng. "Một!" Hắn hít một hơi thật sâu. "Hai!" Mồ hôi đổ xuống mắt, cay xè. "Ba!"
"Xoẹt!"
Tảng đá vỡ ra khỏi vị trí, tạo ra một tiếng động lớn, kéo theo hàng loạt những tảng đá nhỏ hơn đổ ập xuống. "ROÀOOO!" Tiếng gầm tức giận của Hắc Lân Báo vang lên, đau đớn và phẫn nộ. Nó cố gắng né tránh, nhưng cơ thể bị thương khiến nó chậm chạp hơn. Một vài tảng đá lớn hơn đập vào chân nó, khiến nó gục xuống, tiếng gầm biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt.
Lâm Phàm chớp lấy thời cơ. Hắn lao xuống như một mũi tên. Hắn không
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Khởi Nguyên Thức Tỉnh
10,773 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bất Diệt Căn Cơ Thức Tỉnh
11,469 từ
🔒 Đăng nhập
8
Cổ Tích Vén Màn, Họa Diệt Thân Lai
11,166 từ
🔒 Đăng nhập
9
Cổ Trận Phục Sinh, Vô Gian Sinh Biến
12,145 từ
🔒 Đăng nhập
10
Cấm Huyết Thức Tỉnh, Họa Từ Vô Gian
10,529 từ
🔒 Đăng nhập
11
Cấm Huyết Chi Lực, Sinh Tử Một Đường
9,891 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Biến Hoàn Sinh, Đại Nạn Khai Mở
8,980 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Thần Giáng Lâm, Kiếm Đạo Tranh Phong
12,149 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ma Huyết Xâm Nhập, Phàm Tâm Kiên Cường
11,587 từ
🔒 Đăng nhập
15
Kim Đan Giáng Lâm: Ma Huyết Tranh Phong
12,177 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đạo Tâm Giao Tranh
13,067 từ
🔒 Đăng nhập
17
Thử Thách Đạo Tâm, Trúc Cơ Nghịch Cảnh
10,953 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hoàng Tuyền Giới Môn, Sinh Tử Một Đường
7,991 từ
🔒 Đăng nhập
19
Môn Đồ Hoàng Tuyền, Vĩnh Hằng Chi Ngộ
12,309 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vĩnh Hằng Bất Diệt: Kết Thúc Và Khởi Đầu
12,637 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?