Tiếng chuông đồng Vạn Cổ vang vọng, chấn động cả Trấn Yêu Tháp. Mười tám tầng tháp cổ kính, phủ đầy rêu phong và phù văn trấn yêu, bỗng chốc sáng rực, như thể nghìn vạn linh quang đồng loạt thức tỉnh. Trong một căn phòng u tối nhất của tầng thứ nhất, một thân ảnh gầy gò choàng tỉnh. Hắn là Lạc Trần, một phàm nhân bị ném vào đây từ khi còn nhỏ, không rõ nguyên do, không nhớ quá khứ. Suốt mười năm, hắn chỉ biết nương tựa vào ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu, đọc đi đọc lại những cuốn kinh thư cổ xưa bị vứt bỏ, và hấp thu linh khí cằn cỗi đến mức gần như không tồn tại.
Thân thể Lạc Trần gầy guộc, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng một sự trầm tĩnh lạ thường. Mười năm cô độc, mười năm đối mặt với bức tường đá lạnh lẽo và những tiếng gầm gừ vọng lên từ sâu thẳm tháp, đã tôi luyện hắn thành một khối đá bất khuất. Hắn không có thiên phú, chỉ dựa vào sự kiên trì gần như điên cuồng, từng chút một cảm nhận sự tồn tại của linh khí, rồi dẫn dắt chúng vào kinh mạch cằn cỗi của mình.
Tiếng chuông vừa dứt, một giọng nói cổ xưa, trầm đục vang vọng khắp các tầng tháp: "Trấn Yêu Tháp sắp sụp đổ! Huyết mạch trấn thủ đã cạn kiệt! Kẻ nào có thể giữ vững đạo tâm, vượt qua chín tầng đầu tiên, sẽ được thừa kế Yêu Tháp, trấn giữ nhân gian!"
Lạc Trần nghe vậy, trái tim tĩnh lặng bỗng đập mạnh. Chín tầng đầu tiên? Suốt mười năm qua, hắn chỉ quanh quẩn ở tầng thứ nhất, Luyện Khí tầng ba. Hắn hiểu rõ, mỗi tầng tháp là một thế giới riêng, phong ấn vô số yêu ma cường đại. Nhưng thông điệp kia không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một cơ hội. Một cơ hội để hắn không còn phải sống trong bóng tối, một cơ hội để hắn không còn là phàm nhân bị lãng quên.
Không chần chừ, Lạc Trần đứng dậy. Hắn không có pháp bảo, không có công pháp cao siêu, chỉ có một ý chí kiên định và một chút linh khí yếu ớt trong đan điền. Hắn bước đến cánh cửa đá nặng nề ngăn cách tầng thứ nhất và tầng thứ hai. Cửa đá khẽ hé mở, lộ ra một hành lang u ám, nơi không khí lạnh lẽo hơn, và một mùi tanh tưởi thoang thoảng tràn vào, đánh thức bản năng sinh tồn sâu thẳm của hắn. Phía trước, một bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ rực đang lờ mờ hiện ra, chặn đứng lối đi. Đó là một con Yêu Ma cấp thấp, nhưng với Lạc Trần, đó là sự khác biệt giữa sống và chết.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm. Mười năm tu luyện cô độc, mười năm nhẫn nại, tất cả dường như chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này.
