Tuấn đứng ngoài cánh cửa gỗ nâu cũ kỹ, nơi ánh đèn vàng nhẹ nhàng chiếu sáng không gian. Bữa tiệc của những người bạn thân thiết đã bắt đầu từ chiều, nhưng sự huyên náo bên trong khiến anh cảm thấy như mình đứng ở một thế giới khác. Những tiếng cười vang vọng, âm nhạc rộn rã, và mùi thơm của thức ăn khiến anh không khỏi nao lòng. Nhưng có điều gì đó không đúng, một thứ gì đó khiến lồng ngực anh thắt lại.
Những ký ức về những cuộc hội ngộ trước đây ùa về trong tâm trí, những lần họ cùng chung vui bên nhau, không có gì là bí ẩn. Thế nhưng lần này, mọi thứ đều có phần kỳ lạ. Anh chợt nhớ đến tin nhắn bí ẩn mà mình nhận được chỉ vài ngày trước, từ một số điện thoại lạ. “Đến đây đi, có điều thú vị dành cho bạn.” Không hiểu tại sao, anh lại quyết định đến.
Bước vào bên trong, Tuấn được chào đón bởi một không khí ấm cúng nhưng cũng có chút gì đó lạnh lẽo. Những người bạn cũ đang cười đùa, trong khi những ánh mắt lén lút dõi theo anh. Một sự phấn khích nhẹ thoáng qua, nhưng cũng khiến anh cảm thấy như mình là một nhân vật trong một vở kịch không có kịch bản.
Trong một khoảnh khắc, Tuấn nghe thấy âm thanh lạ lùng phát ra từ dưới tầng hầm. Đó là một tiếng gọi, nhẹ nhàng nhưng đầy quyến rũ. Giọng nói ấy như thể quen thuộc, nhưng không thể nhận ra ai. Anh cố nén lại sự tò mò, nhưng không thể nào không để tâm đến nó. Sự tò mò ấy như một sợi dây vô hình kéo anh về phía đó.
“Tuấn, cậu không sao chứ?” Một người bạn, Huy, lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. “Nghe nói cậu đến muộn vì bận việc?”
“Hả? À, không, chỉ là…,” Tuấn trả lời, ánh mắt không thể rời khỏi cầu thang dẫn xuống tầng hầm.
“Có gì không ổn?” Huy hỏi, nhưng Tuấn chỉ lắc đầu. Anh không thể nói ra điều mà mình đang cảm thấy. Tiếng gọi ấy ngày càng rõ ràng hơn, và một phần trong anh không thể ngừng lại.
Khi mọi người lại quay về với niềm vui của tiệc tùng, Tuấn từ từ tiến về phía cầu thang. Chân anh nặng nề, mỗi bước đi như thể hàng trăm ánh mắt đang theo dõi, nhưng anh mặc kệ. Âm thanh gọi ấy như một ma lực, kéo anh xuống sâu hơn vào bóng tối.
Khi đặt chân xuống tầng hầm, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Không gian tối tăm, chỉ có ánh đèn mờ ảo từ những ngọn nến chao nghiêng, tạo ra những bóng đổ kỳ quái. Mùi ẩm mốc và đất lạnh hòa quyện với nhau, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Rõ ràng đây không phải là một nơi mà người ta thường lui tới.
