Cái ngày đầu tiên của mùa nước nổi, mặt sông Đáy như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ. Những con thuyền nhỏ nhấp nhô, cánh đồng xanh mướt rì rào trong gió. Nhưng trong lòng làng Vũ Thạch, không khí không chỉ có sự tươi vui, mà còn nặng nề bởi một bí mật đã tồn tại từ bao đời.
“Mày có nghe chưa? Quan tài ma lại xuất hiện trên sông nữa kìa!” – giọng của Trung, cậu bé hàng xóm, vang lên trong lúc cả bọn đang chơi trò đuổi bắt dưới tán cây bưởi. Hắn cao lêu nghêu, ánh mắt long lanh như đang kể về một câu chuyện thần thoại.
“Có thiệt không?” – Hạnh, cô bạn nhỏ nhăn mặt, tay nắm chặt chiếc diều giấy. “Tao không tin đâu. Chỉ là mấy chuyện hoang đường của người lớn thôi.”
“Không phải, tao thấy rồi! Tối hôm qua, tao đi cùng ông nội ra trạm nước. Ông nói, mỗi khi nước lên cao, quan tài ấy lại trôi từ phía rừng vào. Ai mà dám chạm vào nó thì trời ơi, không biết sẽ gặp chuyện gì đâu.” – Trung nhấn mạnh, gương mặt của cậu bỗng trở nên nghiêm trọng.
Bà Hường, mẹ của Hạnh, đi ngang qua, nghe thấy câu chuyện. Bà dừng lại, mặt tái đi một chút. “Trung, đừng có nói bậy. Quan tài đó là điềm xấu, không có ai dám động vào đâu. Mấy người ở làng bên đã bị dọa đến xanh mặt vì nó rồi.”
Hạnh không hiểu nổi, chỉ biết rằng câu chuyện về chiếc quan tài ma quái đã được các bậc phụ lão trong làng kể đi kể lại. Một chiếc quan tài lớn, màu đen, thỉnh thoảng lại nổi lên trên mặt nước, lặng lẽ trôi như đang tìm kiếm ai đó. Ai chạm vào nó sẽ phải gánh chịu những điều khủng khiếp.
Cảm giác hồi hộp lan tỏa trong đám trẻ, ánh mắt họ rực rỡ như những ngọn lửa. “Tao sẽ đi tìm quan tài đó!” – Trung đột ngột tuyên bố, giọng đầy quyết tâm. Hạnh và những đứa còn lại đều nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi.
“Không! Mày không được đi! Nó có thể là chuyện thật!” – Hạnh nài nỉ, nhưng Trung đã quay lưng, chạy ra phía bờ sông.
Ánh chiều tà dần buông xuống, bầu trời chuyển sang sắc đỏ như máu. Bước chân của Trung dần xa, Hạnh lo lắng bám theo, dù trong lòng đã có sẵn sự sợ hãi. Đến bờ sông, họ thấy mặt nước phẳng lặng, chỉ có những chiếc lá vàng rơi tả tơi như những linh hồn lang thang.
