Dưới lớp đất lạnh lẽo của làng Lão Khang, nơi di tích cổ xưa
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Gõ Từ Lòng Đất — Đọc thử miễn phí
Lão Khang ngủ vùi dưới lớp đất lạnh lẽo, hệt như những ngôi mộ cổ nó che giấu. Cơn gió bấc heo may tháng Chín thổi từ triền đồi lau sậy, mang theo cái mùi hăng hắc của lá mục và chút hương nhang thoang thoảng từ ngôi miếu hoang đầu làng. Trần Phong, nhà khảo cổ trẻ, nhưng đã mang dáng vẻ khắc khổ của người dãi dầu nắng gió, siết chặt chiếc áo khoác thô trên người. Anh rùng mình, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì một cảm giác khó tả, như thể có thứ gì đó từ sâu thẳm lòng đất đang nhìn lên. Bàn chân anh dẫm lên nền đất ẩm, từng hạt cát nhỏ kêu ken két dưới đế giày, một âm thanh bình thường trong cái tĩnh lặng của đêm. Mọi thứ đều yên bình, trừ cái hố sâu hoắm ở giữa cánh đồng, nơi mà cách đây hai tháng, cả đoàn khảo cổ đã đặt chân tới, và giờ đây, nó như một vết thương lở loét không thể liền miệng, nuốt chửng ánh trăng nhợt nhạt.
Chiếc đèn pin trong tay anh rọi xuống, tạo thành một vệt sáng mỏng manh xuyên qua màn sương lãng đãng vương trên ngọn cây cổ thụ. Trong ánh sáng yếu ớt ấy, những vật dụng đào bới còn vương vãi – chiếc xẻng gỉ sét, tấm bạt sờn rách, vài đoạn dây thừng xoắn tít – hiện ra như những chứng nhân câm lặng cho một sự biến mất kỳ lạ. Ba công nhân, những người nông dân hiền lành của làng, đã bỗng dưng biến mất vào đêm qua, không một dấu vết, chỉ để lại chiếc radio vẫn còn rè rè phát ra tiếng ca vọng cổ. Tiếng hát ấy, giữa đêm khuya thanh vắng, nghe não nề đến rợn người. Phong đã nghe đi nghe lại đoạn băng ghi âm tiếng radio đó, mỗi lần nghe là một lần cảm thấy như có một bàn tay lạnh giá khẽ vuốt dọc sống lưng.
Bà Cố Liễu, người già nhất làng, tóc bạc phơ như cước, răng rụng gần hết, ngồi trên chiếc ghế tre kẽo kẹt ở hiên nhà, đôi mắt sâu hoắm nhìn xa xăm về phía cánh đồng. Giọng bà khàn đục như tiếng gió lùa qua vách đá, chứa đựng một nỗi u hoài đã nhuốm màu thời gian. “Cái hố đó, nó không phải là nơi để người trần mắt thịt động vào đâu, cậu ạ. Đất lành đất dữ, có nơi trú ngụ của tổ tiên thì cũng có nơi giam cầm quỷ dữ. Hồi xưa, các cụ đã dặn, đừng bao giờ đào sâu quá lớp đất sét đỏ. Đào xuống nữa, là đụng tới cấm địa.” Lời bà nói, rải rác từng chữ như những hạt sỏi khô, rơi vào màn đêm, khiến không khí càng thêm nặng nề. Phong, với đầu óc khoa học và cái nhìn thực tế, cố gắng gạt bỏ những lời mê tín đó. Nhưng tiếng chó sủa dồn dập rồi im bặt đột ngột ở phía xa, cùng với cái mùi hương hoa cúc trắng không biết từ đâu bay tới, giữa một cánh đồng không hề có hoa cúc, lại khiến anh bất giác rùng mình.
Ngày hôm sau, mặt trời lên, nắng vàng như rót mật lên những mái nhà tranh vách đất của làng Lão Khang, xua đi ít nhiều sự u ám của đêm. Đoàn khảo cổ, sau sự kiện ba công nhân mất tích, chỉ còn lại Phong và hai sinh viên thực tập trẻ tuổi, non nớt: An và Bình. Cả hai đều mang vẻ mặt xanh xao, lo lắng hiện rõ trong từng cử chỉ. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây nhãn cổ thụ ở sân nhà trưởng thôn, cùng với tiếng trẻ con cười đùa ở đầu ngõ, cố gắng tạo nên một bức tranh bình yên. Nhưng sự bình yên đó mỏng manh như lớp băng trên mặt hồ mùa đông, chỉ một vết nứt nhỏ cũng có thể khiến nó tan vỡ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Phong, cố gắng trấn an bản thân và các sinh viên, bắt đầu công việc. Chiếc đèn pin đội đầu của anh rọi vào sâu trong lòng đất. Mùi đất ẩm, mùi kim loại rỉ sét và một mùi hương thoang thoảng, khó tả, giống như mùi của gỗ mục hay một thứ gì đó đã chết từ rất lâu, xộc thẳng vào mũi. Cái mùi ấy, kỳ lạ thay, lại có chút gì đó... quen thuộc, nhưng Phong không thể gọi tên. Tiếng máy tời rít lên ken két, đưa từng xô đất lên mặt đất. Từng lớp đất đỏ, đất sét, đất đen được đưa lên, xếp thành từng gò nhỏ. Trong lòng hố, độ sâu đã lên tới gần mười lăm mét, một khoảng trống tối tăm mở ra, dẫn vào một hành lang đá cổ kính.
Hành lang đá được chạm khắc những hoa văn xoắn ốc kỳ lạ, không giống bất kỳ nền văn hóa nào mà Phong từng nghiên cứu. Anh đưa tay chạm vào phiến đá lạnh buốt, cảm nhận những đường nét sần sùi dưới đầu ngón tay. "Đã tìm thấy lối vào chính rồi!" Phong cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, dù trong lòng, một cảm giác háo hức xen lẫn sợ hãi đang dâng lên. Tiếng nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hầm mộ, tạo ra một sự im lặng rợn người ngay sau đó. An và Bình, với chiếc đèn pin run rẩy trong tay, cẩn trọng bước theo sau.
Đèn của An bỗng nhấp nháy vài cái rồi tắt hẳn. "Chết tiệt! Hết pin rồi!" An lắp bắp, giọng nói run rẩy. Bóng tối ngay lập tức như một sinh vật sống, nuốt chửng một phần không gian. Phong quay lại, ánh đèn pin của anh rọi vào khuôn mặt xanh xao của An, phản chiếu nỗi sợ hãi tột cùng trong đôi mắt cậu sinh viên. Bình cũng bất giác lùi lại, va vào thành đá, tạo ra tiếng cộp nhỏ. Tiếng bước chân của Phong, An, và Bình là những âm thanh duy nhất trong hành lang đá tĩnh mịch, mỗi tiếng vang lại như nhân lên nỗi cô đơn và sợ hãi.
Khi họ tiến sâu hơn, một không khí lạnh buốt bất thường tỏa ra, xuyên qua lớp áo bảo hộ dày dặn. Không phải cái lạnh của đất, mà là một cái lạnh thấm sâu vào xương tủy, như có ai đó đang thở phả hơi lạnh vào gáy. Một giọt nước lạnh tanh bỗng nhỏ xuống cổ Phong, khiến anh rùng mình. Anh đưa tay lên chạm vào, cảm thấy một chất lỏng nhớt và lạnh. Anh ngước nhìn lên trần hang động, ánh đèn pin chỉ rọi thấy những khối đá lởm chởm, không có dấu hiệu của nước. Tiếng quạt thông gió từ trên miệng hố vẫn đều đều rì rì, nhưng dường như không khí bên trong lại đặc quánh, nặng nề, khó thở hơn.
Họ đến một căn phòng rộng lớn, tối om. Ánh đèn pin của Phong chập chờn rọi vào trung tâm căn phòng. Một bàn thờ đá cũ kỹ, phủ đầy bụi thời gian, hiện ra. Trên bàn thờ là những vật dụng bằng đồng đã rỉ sét, và một bát hương lớn, khô cong. Điều kỳ lạ là, vẫn còn vài mẩu nhang cháy dở, tỏa ra một làn khói mỏng manh, mang theo mùi hương trầm ấm, mặc dù căn phòng đã bị chôn vùi hàng thế kỷ. Mùi hương này, Phong chợt nhận ra, chính là mùi anh đã ngửi thấy từ đêm qua. Điều đó là bất khả thi. Nhang không thể cháy trong môi trường thiếu khí lâu đến vậy.
An và Bình đứng như trời trồng, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bàn thờ. Nỗi sợ hãi đã hiện rõ trong ánh mắt họ. "Thầy Phong... cái này..." Bình thì thầm, giọng nói gần như mất hút. Tiếng gió từ đâu đó vọng lại, rít lên nghe như tiếng ai đó đang thì thầm những câu chú cổ xưa. An bất giác lùi lại một bước, chạm vào một khối đá lớn bên cạnh. "A!" Cậu ta kêu lên một tiếng thất thanh, ánh đèn pin chập chờn phản chiếu lên một hình vẽ ghê rợn trên vách đá: một con mắt lớn, đen ngòm, không có đồng tử, nhìn thẳng vào họ. Dường như ánh mắt đó đang nhìn thẳng vào tâm can, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
Phong cố gắng trấn tĩnh. "Bình tĩnh, có thể đây là một nghi lễ cổ đại nào đó. Cứ từ từ quan sát." Anh nói, nhưng giọng anh cũng không còn giữ được sự bình thản như trước. Anh đưa tay chạm vào bàn thờ, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Trong lúc đó, An, vẫn đang bám chặt vào vách đá, bỗng rú lên một tiếng kinh hoàng. "Thầy Phong! Chân em!" Cậu ta quờ quạng, như cố gắng hất bỏ thứ gì đó.
Ánh đèn pin của Phong lập tức chiếu xuống chân An. Trên nền đất, một vệt nước màu đỏ sẫm đang loang ra, bốc lên một mùi tanh nồng, ngai ngái, như máu tươi. Nhưng không phải máu của An, vì chân cậu ta không hề có vết thương. Vệt máu đó dường như đang bò ra từ kẽ hở giữa những phiến đá dưới chân cậu. Càng lúc, vệt máu càng loang rộng, và một âm thanh yếu ớt, như tiếng gõ nhè nhẹ, đều đặn, bắt đầu vọng lên từ chính nơi vệt máu đó xuất hiện. "Cốc... cốc... cốc..."
Tiếng gõ đó không lớn, nhưng nó vang vọng trong không gian hầm mộ, từng nhịp một, đều đặn và ám ảnh. Tiếng gõ như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn đời của hầm mộ, muốn phá vỡ cả cái vỏ bọc lý trí mà Phong đang cố gắng duy trì. An và Bình đứng như hóa đá, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lấy cổ họng. Phong cảm thấy tóc gáy dựng đứng, từng sợi lông trên cánh tay nổi da gà. Cái mùi tanh của máu, mùi trầm hương ám ảnh, và tiếng gõ từ lòng đất hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng. Anh biết, đây không còn là một cuộc khảo cổ bình thường nữa. Đây là một lời cảnh báo, một sự thức tỉnh từ cái nơi đã ngủ vùi quá lâu. Tiếng gõ, mỗi lúc một mạnh hơn, như có một ai đó đang cố gắng thoát ra khỏi lớp đất đá lạnh lẽo. "Cốc... Cốc... CỐC..."
Phong bất giác nhìn vào con mắt ghê rợn trên vách đá. Dưới ánh đèn pin của anh, dường như con mắt đó đang chuyển động, đen ngòm và sâu hun hút, như một hố đen có thể nuốt chửng cả linh hồn. Anh nghe thấy tiếng thở gấp gáp của chính mình, và cả tiếng nấc nghẹn của An và Bình. Tiếng gõ càng lúc càng dồn dập, mạnh mẽ hơn, giờ đây không còn là tiếng gõ nhẹ nữa, mà là một tiếng đập thình thịch, như nhịp tim của một con quái vật cổ xưa vừa tỉnh giấc. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình hơi rung nhẹ, và những hạt bụi mịn bắt đầu rơi lả tả từ trần hang.
Một vết nứt nhỏ, rồi lớn dần, xuất hiện trên phiến đá dưới chân An, nơi vệt máu đang trào ra và tiếng gõ đang vang lên. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí lạnh lẽo, hôi thối bốc lên, mang theo một mùi hăng hắc khó tả, giống như mùi thịt thối rữa và bùn lầy. Nó khiến dạ dày Phong co thắt, và An thì đã nôn khan ra đất. Điều này vượt quá mọi giới hạn của khoa học và lý trí. Tiếng gõ không chỉ là một âm thanh, nó là một lời mời, hay một lời nguyền. Nó là một sự tồn tại, đang tìm cách thoát ra. Phong nhìn hai sinh viên đang run rẩy đến phát khóc. Anh biết mình phải làm gì đó, ngay lập tức. Nhưng làm gì? Chạy trốn? Đối mặt? Hay cố gắng tìm hiểu xem thứ gì đang gõ từ bên dưới? Anh cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, và nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Tiếng gõ vẫn tiếp tục, dồn dập, mạnh mẽ, và giờ đây, Phong không còn nghi ngờ gì nữa, nó đang gọi tên họ.
"CỐC! CỐC! CỐC! CỐC!" Âm thanh đó dường như muốn xé toạc không gian, muốn xuyên thủng lớp da thịt của họ. Vết nứt trên nền đá ngày càng lớn, và từ bên trong, một ánh sáng đỏ mờ ảo bắt đầu le lói, nhấp nháy, như một con mắt khổng lồ đang từ từ mở ra từ sâu thẳm lòng đất. Mùi hôi thối càng lúc càng nồng nặc, và luồng khí lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Bàn thờ cổ kính rung lên bần bật, và những mẩu nhang cháy dở trên đó đổ rạp xuống, tạo thành một vệt khói đen ngòm, cuộn xoáy lên trần hang. Ánh sáng đỏ nhấp nháy, kèm theo tiếng gõ dồn dập, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang vùng vẫy muốn thoát ra khỏi nơi giam cầm vĩnh cửu.
Phong nhắm mắt lại, cố gắng định thần, nhưng hình ảnh con mắt trên vách đá, và ánh sáng đỏ rực từ kẽ nứt, cứ ám ảnh trong tâm trí anh. Anh mở mắt ra, nhìn An và Bình đang xanh như tàu lá, đôi mắt họ chứa đầy nỗi kinh hoàng tuyệt vọng. Anh biết, anh không thể để mọi chuyện diễn ra như vậy. Anh là người đã mang họ đến đây, và anh có trách nhiệm.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**🛡️ Đối mặt:** Phong siết chặt chiếc xẻng, quyết định đối mặt với thứ đang gõ từ bên dưới, cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của nó.
An toàn
🔥
**🔥 Chạy trốn:** Phong lập tức ra hiệu cho An và Bình chạy khỏi hầm mộ, tìm cách thoát thân càng nhanh càng tốt.
Táo bạo
✨
**✨ Tìm hiểu thêm:** Phong cố gắng dùng máy ảnh chụp lại hiện tượng, ghi chép lại âm thanh và mùi hương, trước khi quyết định hành động.
Bất ngờ
6
Tiếng Gõ Từ Lòng Đất Lặng
10,856 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Chân Trong Đất Cấm
10,687 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Thì Thầm Dưới Lòng Đất
9,541 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mảnh Ghép Mồ Côi
12,398 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dấu Vết Xương Khô
11,038 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Khai Quật Cấm
11,295 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hầm Mộ Thức Giấc
11,080 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hầm Mộ Khai Mở
12,769 từ
🔒 Đăng nhập
14
Cửa Sinh Cửa Tử
10,649 từ
🔒 Đăng nhập
15
Tiếng Đập Từ Lõi Địa Phủ
10,431 từ
🔒 Đăng nhập
16
Tiếng Gõ Thức Tỉnh Địa Phủ
10,532 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Thức Giấc
10,360 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hơi Thở Của Lời Nguyền
11,910 từ
🔒 Đăng nhập
19
Thức Giấc Từ Vực Sâu
10,060 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hầm Mộ Thở Than
7,880 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.