Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Tiếng quạt trần cũ kĩ trên trần quay đều, tạo ra một nhịp điệu đều đặn, ru ngủ. Bà Hai, tóc bạc phơ, chậm rãi xếp lại từng chiếc áo đã là phẳng phiu vào tủ gỗ mun, mùi long não thoang thoảng. Mọi thứ đều bình dị, quen thuộc. Chỉ có điều, hôm nay, chiếc áo dài màu ngà, thêu hoa sen tinh xảo, mà bà chỉ mặc vào những dịp giỗ chạp quan trọng, lại xuất hiện trong chồng đồ hàng ngày. Bà ngẩn người một lát, rồi khẽ lắc đầu, chắc tuổi già lẫn thẫn.
Bà tắt đèn. Căn nhà gỗ ba gian chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền nhà. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Rồi, một âm thanh bất chợt vang lên, khe khẽ. Tiếng cười. Tiếng cười khúc khích của trẻ con.
Bà Hai nín thở. Nghe rất rõ. Không phải tiếng đứa cháu ngoại hay xem hoạt hình ban đêm. Tiếng cười này... trong veo, vang vọng. Có lẽ là từ nhà ông Sáu đầu ngõ, lũ trẻ nhà ông Sáu thường hay thức khuya. Nhưng ông Sáu đã dọn về thành phố từ tháng trước, nhà bỏ trống. Bà gạt ngang suy nghĩ, tuổi già sinh lẩm cẩm.
Tiếng cười lại vang lên, lần này rõ hơn, như thể ai đó đang ở ngay hiên nhà. Không còn là sự khúc khích nữa, mà là một tràng cười liên tục, vui vẻ, thánh thót. Bà Hai rùng mình. Lạnh. Cái lạnh không phải do gió lùa, mà từ bên trong xương tủy. Bà cố trấn tĩnh, ngồi dậy, đưa tay tìm cây đèn dầu đặt ở đầu giường. Tay bà chạm phải một vật gì đó lạnh ngắt, trơn tuột. Bà giật thót mình, bật dậy. Dưới ánh trăng mờ, vật thể đó óng ánh, hình một chiếc vòng bạc nhỏ, khắc hình hoa mai. Chiếc vòng mà bà đã chôn cất cùng đứa con gái út, Ngọc, từ ba mươi năm trước. Ngọc rất thích cười.
Tiếng cười bỗng im bặt. Cả căn nhà chìm vào sự im lặng ghê người. Không còn tiếng quạt quay. Không còn tiếng côn trùng. Ngay cả tiếng tim bà đập cũng trở nên quá lớn trong không gian tĩnh mịch đó. Rồi, một tiếng thì thầm khe khẽ vang lên từ góc phòng tối. "Mẹ ơi..."
