"Thằng chó đẻ! Mày còn mặt mũi vác xác về đây à?"
Tiếng chửi rủa xé toạc không khí oi ả của con hẻm nhỏ Sài Gòn. Tôi, Trần Nam, 25 tuổi, đang quỳ gối trước cửa căn nhà cấp bốn ọp ẹp, nơi mùi ẩm mốc và sự thất bại quyện vào nhau. Mẹ tôi, mái tóc bạc phơ rối bù, nước mắt giàn giụa, tay run rẩy chỉ vào mặt tôi. Cha tôi, người đàn ông một đời lam lũ, lặng lẽ quay mặt đi, tấm lưng gầy gò run rẩy.
Tôi vừa bị sa thải. Lý do? Một kẻ sếp con dượng của giám đốc, ghen ghét vì tôi đạt doanh số cao hơn hắn, đã dựng chuyện vu khống. 5 năm cày cuốc, tất cả tan thành mây khói. Tiền tiết kiệm đã nướng sạch vào viện phí cho em gái bị tai nạn. Giờ đây, tôi không còn gì. Chỉ còn lại ánh mắt thất vọng của gia đình, và cảm giác nhục nhã thiêu đốt.
"Con xin lỗi..." Giọng tôi nghẹn lại. Nước mắt nóng hổi chảy xuống, hòa vào vệt bụi bẩn trên mặt.
**[Hệ Thống] Đinh! Phát hiện ký chủ thỏa mãn điều kiện kích hoạt!**
Một âm thanh lạ lẫm vang lên trong đầu tôi, sắc bén như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. Đầu óc tôi choáng váng. Cái gì thế này?
**[Hệ Thống] Đinh! Chúc mừng ký chủ, Hệ Thống Sửa Chữa Hồn chính thức khởi động!**
**[Hệ Thống] Nhiệm vụ tân thủ: Tìm một địa điểm thích hợp để mở "Tiệm Sửa Chữa Hồn". Phần thưởng: 100.000.000 VNĐ tiền mặt và "Linh Tê Chi Thuật" cấp 1.**
**[Hệ Thống] Lưu ý: Tiệm Sửa Chữa Hồn không chỉ là nơi chữa lành nỗi đau thể xác, mà còn là nơi hàn gắn những vết thương tâm hồn sâu thẳm nhất. Ký chủ sẽ là người dẫn đường.**
Đầu tôi như muốn nổ tung. Hệ thống? Sửa chữa hồn? Tiền mặt 100 triệu? Linh Tê Chi Thuật? Tôi đang mơ ư? Hay là vì cú sốc thất nghiệp khiến tôi bị ảo giác?
Đúng lúc đó, mẹ tôi đột nhiên khuỵu xuống, ngất lịm. Cha tôi hốt hoảng đỡ lấy bà. Em gái tôi, trên xe lăn, yếu ớt thốt lên: "Mẹ ơi!"
Cảnh tượng đó như nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi không thể cứ thế này được. Tôi phải làm gì đó!
